|
TRÊN BƯỚC ĐƯỜNG DU LỊCH |
|
|
Lê Xuân Sướng |
Năm mùa Giáng Sinh
qua ( 1999-2003 ) để lại cho tôi nhiều kỷ niệm về thắng cảnh, bà con, bạn bè,
các anh chị cựu sinh viên Quốc Gia Hành Chánh ở Pháp, Anh, Đức, Úc, Gia Nă Đại,
Việt Nam và Hoa Kỳ, trong đó có Cô và GS Nguyễn Như Cương, GS Nguyễn Quang Quưnh
.
Năm 1999, tôi thăm các thành phố văn minh cổ kính Paris , Luân Đôn, Aachen( Đức
). Đến năm 2000 sang thăm thắng cảnh thiên nhiên hùng vĩ Great Ocean, chạy dài
theo miền duyên hải bốn mùa gió mát như Melbourne, Adelaide, Sydney, Cairns hoặc
tiến sâu vào lục địa sa mạc đầy nóng bức của Alice Spring, Ayers Rock ở Úc Châu.
Tôi cũng t́m thấy xứ lạnh t́nh nồng qua 8 thành phố lớn cuả Gia Nă Đại. Ngoại
trừ Vancouver, các thành phố Edmonton, Calgary, Winnipeg, Toronto, Ottawa,
Montreal và Quebec đầy băng giá năm 2001. Đến năm 2002 tôi về thăm quê nhà. Ngồi
suốt đoạn đường dài nh́n cao nguyên Di Linh tươi đẹp, ở lại 3 đêm với Đà Lạt
sương mờ, nghe tiếng thác nước Cam Ly tưởng chừng như tiếng khóc than, tan vỡ !
Ngậm ngùi khi nh́n thấy núi rừng dọc theo Quốc Lộ1 bị tàn phá. Đêm ở, ngày đi
qua các thành phố miền duyên hải: Đồi Dương Phan Thiết, Cầu Đá, Băi Trủ Nhatrang.
Rời Nhatrang qua Đèo Cả, Phú Yên đến thăm mộ Hàn Mặc Tử ở Gành Ráng Qui Nhơn và
đền thờ 3 anh em vua Quang Trung B́nh Định. Ghé Sa Huỳnh Quảng Ngăi, ngắm Tiên
Sa, thăm Non Nước Đà Nẵng, Chùa Cầu, Cửa Đại, Hội An, Thành Nội, Lăng Tẩm Huế,
Chiêm bái nhà thờ Đức Mẹ La Vang Quảng Trị. Qua cầu Hiền Lương Bến Hải đến Đồng
Hới thăm Động Phong Nha. Ra Hà Nội, leo núi Chùa Hương mới nghe câu ca dao địa
phương là đúng:
‘’Chưa đi chưa biết chùa Hương.
Đi rồi mới thấy tay chân ră rời’’
Xuống cảng Hải Pḥng, ngắm biển Đồ Sơn, Vịnh Hạ Long. Về Hà Nội lên biên thùy
Trung Quốc mất 8 giờ bằng xe lửa qua ngă Lào Cai, đến Sapa với dày đặc sương mù
và mưa gíó. Đường đèo quanh co khúc khuỷu, nguy hiểm năm 2002.
Năm nay 2003, tôi có dịp thăm một số bạn cũ, họp mặt gia đ́nh nhạc gia nhân dịp
Giáng Sinh, đến lại các thành phố đă qua cách đây gần 2 thập niên như:
Sacramento, San Francisco, San Jose, Los Angeles, Santa Anna và các thành phố
lần đầu tiên mới đến: Portland, Seattle , Stockton, Santa Barbara và San Diego
của các tiểu bang Oregon, Washington State và California .
Đi du lịch, nh́n phong cảnh đẹp, hùng vĩ mang lại sự mở mang kiến thức, làm vui
cho đôi mắt bên ngoài. Làm sao thăm được người thân thương, hàn huyên tâm sự,
nghe nhau kể, kể nhau nghe những kỷ niệm thời xa xưa, làm cho quả tim vui sướng
lâu dài. Những kỷ niệm cùng thời tuổi thơ, cùng mái nhà trường, cùng quê hương
xứ sở, trường đời cùng cảnh ngộ. Kỷ niệm có thể êm đềm, thơ mộng hay kinh hoàng,
gian truân của một thời đă qua .Mơ ước niềm vui đó nên tôi dành th́ giờ đến thăm
Cô và GS NGUYỄN QUANG QUƯNH, nguyên Giáo Sư của HVQGHC, bà con, bạn bè thân
thích nhất là các anh chị cựu sinh viên Quốc Gia Hành Chánh ở những nơi tôi có
dịp đi qua nếu có thể được.
1-Thành phố Portland của tiểu bang Oregon.

Tên thành phố này trở nên quen thuộc kể từ ngày con gái tôi Linda H. Le, BS Nha
Khoa làm việc tại Salem, thủ phủ tiểu bang Oregon. Theo tài liệu Ambassador
World Atlas, tiểu bang Oregon được thành lập năm 1810, sáp nhập Liên Bang năm
1859, diện tích 97,073 sq.mi, dân số 2,633,149 ngườị mà thành phố Portland là
lớn nhất, có ngọn núi Hood cao nhất 11, 239 ft. Đặc biệt tiểu bang có nhiều loại
đậu, lúa ḿ, sản suất đủ loại sưă. Washington State không có đóng thuế lợi tức
tiểu bang, Portland không trả sales tax khi mua hàng, nên ai sống ở Vancouver (
W.A. ) được 2 cái lợi nếu bước qua cầu mua hàng ở Portland. Gia đ́nh anh chị
Nguyễn Công Thuần KS điện vừa về hưu, mới dọn về đây sau hơn 20 năm sống ở New
York, đă tiếp đăi chúng tôi một cách thân t́nh. Qua điện đàm, tôi thăm Anh Phạm
Văn Tốt, k7. Anh làm thơ mang nhiều đau khổ, vương vấn nỗi buồn, mồ côi mẹ, sống
khắc khoải v́ phải xa ĺa quê hương !

Tôi tưởng Portland là thành phố ấm v́ gần Cali . Nhưng không, vẫn có hơi lạnh âm
thầm len lỏi vào người, vẫn có tuyết phủ đồi thông, đỉnh núi Jefferson, Bachelor
và Hood. Những nhà giàu có thích sống ở ngoại ô thành phố, khoảng hơn 10 dặm lư,
không khí trong lành, nơi yên tĩnh. Nhờ khí hậu ôn hoà, các nông trại trồng
những cây ăn trái, lúa ḿ, trồng đủ loại đậu, v.v..Nhiều cánh đồng mênh mông
dùng để chăn nuôi gia súc. Portland cũng là nơi nổi tiếng tốt cho cấm trại và
câu cá về mùa hè. Du khách thường hay thích đến xem miệng núi lửa, đi tàu trên
sông nhưng đều bị băi bỏ v́ thời tiết. Tôi chỉ xem Portland Festival được tổ
chức lớn nhất 2 lần trong một năm ở downtown, khu chợ Việt Nam rải rác và khu
nhà bạc triệu ở Lake Oswego. Tôi rất tiếc không có nhiều th́ giờ để đến thăm một
số anh chị QGHC cư ngụ nơi đây như qúy anh chị nhạc sĩ Từ Công Phụng k14, nhà
thơ Sương Lam k12, v.v...
2- Thành phố Seattle của tiểu bang Washington State
Tờ mờ sáng mù sương vẫn c̣n rải mỏng, tôi cùng con gái đă rời Portland lên đường
đi thăm Seattle, cách Portland 3 giờ lái xe. Seattle là thành phố lớn nhất của
tiểu bang. Dân số của tiểu bang là 4,132,180 người, được thành lập năm 1811 và
gia nhập Liên Bang 11-11-1889.

Đường đi phải trải qua nhiều rừng thưa, núi thấp, cánh đồng nhỏ hẹp, thoai thoải
và hai hàng thông xanh xinh đẹp. Bên trái QL 5 là thủ phủ Olympia của tiểu bang,
bên mặt là núi Rainier 14,410 ft, núi cao thứ nh́ sau núi Alaska của nước Hoa Kỳ.
Núi có tuyết bao phủ quanh năm v́ gió thổi từ biển Thài B́nh Dương vào bị ngọn
núi làm b́nh phong chận lại, tạo nên nhiệt độ thích hợp làm băng tuyết .
Vừa đi vừa điện thoại thăm anh Nguyễn văn Được, nguyên Thiếu Tá KQ, Phi Đoàn
Trưởng Phi Đoàn 118. Anh ở Tacoma. Đang làm, anh xin nghỉ về đi Seattle chơi với
tôi ở 3 khu chợ Việt Nam, khu Downtown và thăm một số bạn bè đồng hương Nhatrang,
Khánh Ḥa: anh Nguyễn Lương Thuật, Real Estate Broker cuả Công Ty Win Realty và
phu nhân chị Trương Bích Khuê, Mortgage Broker. Cũng giống đỉnh Monument của
Washington D.C, từ đỉnh tháp Space Needle cao vời vợi có thể nh́n thấy tất cả
thành phố Seattle .
Trên đường về, tôi điện đàm thăm được anh Nguyễn văn Đặng K8 vừa đi làm về, ở
Kent, anh Lê Hữu Phước k11 đang ở phi trường trên đường đi Cali, anh Ngô Đ́nh
Nhung k10, anh Lại T́nh Xuyên k10 nhưng không gặp. Rời Seattle trời muốn đổ mưa,
mây đen kéo phủ đường về. Những cơn mưa liên tục, nhẹ nhàng đưa cha con tôi về
đến Vancouver nối liền Portland. Chuẩn bị hôm sau lên đường thăm thành phố
Sacramento .
3- Thành phố Sacramento của tiểu bang California
Trước khi rời thành phố sương mù, tôi ăn sáng ở Phở Văn, tiệm khang trang, rộng
răi, đang phát triển nhiều chi nhánh. Sau hơn 1 giờ bay, tôi đến Sacramento. Từ
phi truờng về khách sạn nhà cửa phát triển hơn trước, cách đây gần 2 thập niên.
Ngay cả khu chợ Việt Nam thời đó cũng lẻ tẻ, đơn sơ, răi rác.

Tôi, Trân k10, Thống k10 dùng cơm tối trước khi về khách sạn Marriott. Khi nhận
pḥng tôi mới biết khách sạn không có chương tŕnh đi Tours ngày mai cho du
khách. Tôi nghĩ một phần v́ du khách quá ít , không đủ chi phí, một phần khách
sạn không quan tâm tới việc tổ chức đi Tours, hay thành phố này không có ǵ đặc
biệt hấp dẫn cho du khách ? Canada tuyết phủ đầy mà vẫn có xe Tours v́ các khách
sạn lớn Marriott, Hyatt, Hilton v.v.. biết phối hợp tổ chức cho những du khách
nào thích đi Tours.
Chúng tôi mới gặp nhau đây nhân ngày họp mặt khóa 10 ở Florida mà nay gặp lại
vẫn c̣n nhiều chuyện để kể nhau nghe . Hôm sau tôi đến thăm gia đ́nh anh chị
Trân mới thấy sau nhà có vườn hoa thơ mộng: chung quanh hồ bơi có đủ cả mai, lan,
cúc, trúc. Nhiều cành hoa sặc sỡ leo lơ lửng, ḷng tḥng dưới giàn hoa . Có
nhiều cây ăn trái như cam, chanh, ổi , bưởi v.v..nặng trĩu trên cây hoặc sà mặt
đất .
Ngồi trong nhà nh́n qua cửa kiếng, vườn cây bao quanh hồ nước trong xanh, với ly
nước trà ấm trên tay tôi cảm thấy đầu óc nhẹ nhàng, thoải mái vô vàn ! Tôi có
dặn ḍ anh chị Trân khi nào đổi nhà, mua nhà bạc triệu, nhớ cho tôi biết để sang
thăm anh chị một lần nữa, mặc dù tôi vẫn biết lứa tuổi trên 60 gặp nhau đă khó,
gặp lại c̣n khó hơn, để t́m lại cảm giác an nhàn trước khi căn nhà này lọt vào
tay một người chủ mới !
Nh́n đồng hồ đă đến giờ đi thăm mộ anh Tounech Hàn Thọ k12 mặc dù cũng chưa biết
anh nằm ở nghĩa trang nào v́ mất liên lạc với gia đ́nh anh nay đă lâu.
Tôi cũng có hỏi anh Dorohiem k12 và anh Trung Tá Nghiêm, nguyên Tỉnh Trưởng Tỉnh
Phú Bổn, là những người thân với gia đ́nh anh Thọ nhưng cũng không có tin tức ǵ.
Lật yellow book trang 368 t́m thấy có 14 nghiă trang ở Sacramento nhưng không
biết anh nằm trong nghĩa trang nào ? Tôi và anh Trân vào nghĩa trang gần khu chợ
Việt Nam Stockton Blvd, tiếng vái th́ thầm của anh Trân mà tôi nghe đựơc khi 2
anh em chúng tôi bước vào cửa nghĩa địa: anh Thọ ơi ! chúng tôi vào thăm anh đây.
Bà Manager t́m tên anh từ computer đến hộp tài liệu viết tay để trong ngăn tủ
cũng đều không có. Khi Bà đứng dậy t́m tài liệu trong hộp viết tay tôi tỏ ra
thất vọng hoàn toàn. Hộp viết tay là những người vừa mới mất, do gia đ́nh thân
nhân đứng điền đơn văn pḥng nghĩa địa chưa kịp bỏ vào computer, c̣n anh Thọ mất
nay đă lâu cũng trên 10 mấy năm rồi !
Đường Stockton Blvd bây giờ như là một Phước Lộc Thọ ở Sacramento của Cộng Đồng
Việt Nam. Tôi muốn thăm anh v́ một kỷ niệm cách đây 18 năm. Lần đầu tiên đến
Sacramento du lịch, t́nh cờ khi đi ngang qua một tiệm bánh (bakery) ngửi mùi
thơm toả ra làm tôi thèm và quyết định vào mua . Khi bước chân vào , bất ngờ một
tiếng hét thật lớn làm tôi ngạc nhiên nhưng vẫn không biết ai gọi tên ḿnh giữa
đám người đang sắp hàng chờ đợi mua bánh. Anh gọi tên tôi một cách mừng rỡ và
chân thành. Anh vất ngay cái mũ đang đội trên đầu xuống bàn để tôi dễ nhận diện
v.v... Khi nào có dịp tôi sẽ trở lại kể tiếp....
Như vậy anh Thọ nằm đâu đây, 1 trong 14 nghĩa trang này mà tôi không có th́ giờ
t́m thăm được v́ đă đến giờ đi thăm GS Nguyễn Quang Quưnh ở thành phố Stockton
cách đây khoảng 30 phút lái xe về hướng tây nam. Anh chị Thọ là 1 trong 2 người
Việt Nam thành công về bakery tai Sacramento lúc bấy giờ. Một người nưă là con
trai của anh chị Nguyễn đ́nh Xướng k1, nghe đâu bây giờ khuyếch trương lớn lắm.
Xin chung vui cùng anh chị Xướng có con làm ăn phát đạt.
Sau khi anh mất, thiếu người có khả năng trông nôm, công việc làm ăn xuống dần !
Chị thay đổi địa chỉ làm mất liên lạc nhiều bạn bè. Anh Thọ, tôi muốn thăm Anh
và gia đ́nh Anh. Những ǵ anh tâm sự với tôi về 7 Tỉnh Cao Nguyên gồm Lâm Đồng,
Tuyên Đức, Đà Lạt, Ban Mê Thuộc, Phú Bổn. Pleiku và Kontum dưới thời nhà Nguyễn
và Pháp thuộc hôm đó nay vẫn c̣n ở măi trong tôi. Anh cũng nói rơ thân phận
những người Thiểu số c̣n ở trong nước cũng như sau này sang định cư tại N.
Carolina Hoa Kỳ.
4- Thành phố Stockton của tiểu
bang California
Đến thành phố này tôi chỉ có mục đích duy nhất là thăm Cô và GS NGUYỄN QUANG
QUƯNH, người mà qua điện đàm cách đây 2 tháng đă trả lời rất chân thật: ‘’ Trong
lúc tuổi già có học tṛ tới thăm là điều rất qúy ‘’
Sau khoảng nửa giờ lái xe, chúng tôi đến nhà GS. Anh Lê Huy Trân vào trước gơ
cửa, c̣n tôi đi sau đủ khoảng cách vừa quay phim. Cảm giác đầu tiên của tôi vừa
vui, vừa hồi hộp. Vui là v́ gặp lại GS, hồi hộp là không biết rơ nhan sắc, sức
khỏe GS ra sao sau 4 thập niên ? Đă sắp đặt trước, anh Trân quay phim và chụp
h́nh khi tôi bắt đầu cuộc phỏng vấn.
PHỎNG VẤN GS NGUYỄN QUANG QUƯNH T I STOCKTON
Thưa Giáo Sư,
Sau hơn 4 thập niên ( 1960-2003 ), chúng tôi gặp lại GS ở cách nửa ṿng trái đất
so với trường xưa, lúc đó c̣n ở 4 Alexandre de Rhodes Saigon. Lời nói đầu tiên
của chúng tôi là xin cám ơn GS và phu nhân đă nhận lời cho chúng tôi ghé thăm và
nhân dịp này xin GS vui ḷng trả lời các câu hỏi để qúy cựu GS của HV và cựu SV
QGHC hiện đang sinh sống khắp mọi nơi được rơ về GS và gia đ́nh .
-Xin GS cho biết t́nh trạng sức khỏe của Cô và GS, tuổi thọ và được bao nhiêu
con, cháu ?
Sức khỏe chúng tôi b́nh thường, năm nay tôi được 82 tuổi, tuổi nhâm tuất, có 6
con, 3 trai, 3 gái tuổi từ 41 đến 53 và 9 cháu nội, ngoại, tuổi từ 4 đến 25. Các
con thành đạt cả, đạt được 4 kỹ sư kể cả rễ, Ph.D và Real Estate Broker. Tất cả
giàu có hơn Bố. Năm người ở San José, chỉ một người sống ở City Stockton này.
-GS bắt đầu dạy tại HVQGHC từ năm nào ? và gồm những môn ǵ ?
Tôi bắt đầu dạy từ năm 1956, sau khi di cư vào Nam năm 1954. Môn dạy gồm các vấn
đề xă hội và h́nh luật.
-Ngoài việc giảng dạy tại HV, GS c̣n dạy ở trường nào ? và có tham gia chánh
quyền lúc bấy giờ ? nếu có với chức vụ ǵ ?
Ngoài HV, tôi c̣n giảng dạy tại trường Luật, tham chánh chức vụ Đổng Lư văn
pḥng Bộ Xă Hội. Bộ Trưởng là GS Vũ Quốc Thông1955-1956. Sau khi thi đậu 2 Cao
Học Luật ở Hà Nội, tôi thi đậu Tiến Sĩ h́nh luật tại Paris năm 1963.
-Từ ngày sang tị nạn tại Hoa Kỳ, GS có tham gia sinh hoạt nào không? có tiếp tục
chương tŕnh nghiên cứu nào không?
Từ ngày sang Mỹ, tôi dạy ở High School, học lại Luật, đỗ Jurist Doctor (J.D.).Làm
việc 15 năm ở Law Firm Mỹ, tài chánh đầy đủ nên chẳng nhờ cậy vào con.
-Sống ở hải ngoại, GS c̣n nhớ những kỷ niệm vui, buồn nào với Học Viện, sinh
viên và đồng nghiệp?
Tôi có nhiều kỷ niệm:
* Kỷ niệm vui: Sinh viên tổ chức tất niên ở giảng đường thư viện, làm sớ táo
quân, bất thần thoát y vũ, tôi hơi ngượng nhưng thông cảm.
* Kỷ niệm buồn : Tôi thân với GS Vũ Quốc Thông ngày từ c̣n ngoài Bắc. GS Nguyễn
Văn Bông c̣n trẻ có tài năng, có cái nh́n cấp tiến, muốn phụng sự đất nước. GS
bị giết v́ có tin đồn làm Thủ Tướng. Nếu làm văn hóa chắc Ông không sao, nhưng
mỗi người có một chí hướng nên nhận nhiều rủi ro hơn.
* Kỷ niệm thân t́nh: GS Trần Văn Đĩnh ở Minnesota, GS Trần Văn Kiện ở Virginia,
GS Vương Văn Bắc ở Pháp, GS Nguyễn Khắc Nhân ở Úc, GS Nguyễn Như Cương ở Đức.v.v.
GS Cương có gửi tặng tôi cuốn sách: Khơi Gịng Kỷ Niệm. ( xin mở dấu ngoặc: từ
ngày GS Cương đổi chỗ ở, tôi mất liên lạc ).
* Tôi thương tiếc qúy Giáo Sư :
Vũ Quốc Thông, Nguyễn Văn Bông, Nghiêm Đằng, Nguyễn Duy Xuân, Lê Văn Thận,
Nguyễn Ngọc Huy, Nguyễn Ngọc Văn, Vũ Uyễn Văn, Cao Hữu Đồng và các Anh Chị em
CSV QGHC đă qua đời .
-Các môn sinh ra trường trên dưới 4 thập niên, nay thời gian c̣n lại quá ngắn
ngủi và mong manh, trước khi giă từ xin GS có những điều ǵ nhắn nhủ, tâm t́nh
với các CSV QGHC ?
Vận nước xảy ra không tránh ai cả. Chúng ta c̣n may mắn có tự do, c̣n có cơ hội
phát triển tài năng. Con cái chúng ta cũng vậy . Nếu c̣n ở lại với CS làm sao
chúng nó phát triển tài năng và thành công như hiện nay ? Vậy chúng ta lúc nào
cũng vun xới, trông nom con cái, giữ gốc Việt Nam, dạy chúng nói, viết tiếng
Việt Nam, dạy phong tục Việt Nam, giữ lễ giáo Việt Nam, đừng để vật chất lấn áp
làm mất văn hóa Việt Nam.
-Nếu anh chị em nào muốn liên lạc, GS có đồng ư cho phổ biến địa chỉ ?
Địa chỉ của tôi như sau:
GS Nguyễn Quang Quưnh
113 Whitburn CT Stockton
CA 95210 USA.
Trước thềm Giáng Sinh năm 2003 và năm mới 2004 Lê Xuân Sướng và Lê Huy Trân xin
mạn phép toàn thể Qúy vị GS và Qúy Anh Chi CSV QGHC ở trong cũng như ngoài nước
cầu chúc những điều tốt đẹp nhất đến cho GS và Gia Đ́nh
và một lần nữa chúng tôi cũng không quên cám ơn GS đă dành cho cuộc phỏng vấn
đầy ghi nhớ này.
Nhân dịp này, GS nhờ chúng tôi chuyển những lời cầu chúc tràn đầy sức khỏe, an
vui, thịnh vượng đến tất cả Qúy vị GS và Qúy Anh Chị CSV QGHC.
5-Thành phố San Francisco
Rời nhà GS khoảng gần chiều.Trời mùa đông Cali nắng vàng phai nhạt. Tôi về San
José ngủ đêm để ngày mai đi San Francisco, tiếp tục cuộc hành tŕnh.Từ QL 5, anh
Trân lái sang 205, nối 580, quẹo trái 680 về thẳng tiệm Ánh Hồng ở San José, nơi
tôi có hẹn vợ chồng các em Đặng Hữu Phước SQHQ k17, Lê Thủ Thiêm, SQBKD và các
cháu đợi sẵn. Đây cũng là nơi, sau khi họp mặt chung vui với gia đ́nh chúng tôi
ḅ 7 món, anh Trân về lại Sacramento. Cám ơn anh chị Trân nhiều lắm.
Trên 40 năm tôi chưa gặp lại Thiêm. Phước và Thiêm là bà con, lúc nhỏ ở chung
xóm, học chung trường nay ngồi cạnh bên mà vẫn không nhận ra nhau.Tôi cố ư làm
ngơ để xem 2 người có biết nhau không, cả hai cũng đều xa cách hơn 4 thập niên
v́ chiến tranh, mỗi người chọn một binh chủng. Hai em không nh́n ra thật nên tôi
phải giới thiệu. Một giây ngỡ ngàng, chúng ôm nhau mừng rỡ, kèm theo những cú
đấm đậm đà ! Ngày hôm sau tôi gọi anh chị Vơ Trung Hậu ở San Francisco, quê quán
Qui Nhơn, bạn học cùng lớp trung học Vơ Tánh Nha Trang từ năm 1952, báo tin sẽ
đến thăm anh chị vào bưổi trưa. Chi Hậu tên Hoa trả lời điện thoại: khoan, anh ở
đó tụi này sắp xưống San José có việc sẵn ghé đón anh luôn.
Trên đường đi, chúng tôi nhắc đến nhiều bạn bè, trai cũng như gái . Bạn trai học
giỏi có Vũ Hữu Canh, Lê Ánh , Lê Khắc Bí v.v... Anh Bí đă có khoăng 70 phát minh
hóa chất cao nguyên tử ( polymer ), cao phân tử v.v.. có công dụng cho đời sống
như biến chế chất làm nệm, làm tả trẻ em v.v.. Anh được rất nhiều giải thưởng
cao qúy do các công ty quốc tế trao tặng trong đó có hăng Bayer của Đức. Hiện
anh làm việc tại Philadelphia .
Học không giỏi nhưng thi đâu đậu đó dễ dàng vào 3 trường chuyên môn vào khoăng
1960 có Trần Văn Khoa đỗ vào trường NLS, ban KS Thú Y, Đai Học Sư Phạm ban Sử
Địa và Nha Khoa Quân Y. Hiện nay trong bạn bè, anh chị là người có rất nhiều nhà
ở Sacramento. Thời đó anh chị nào chỉ đỗ vào một ngành chuyên môn đại học cuộc
đời bắt đầu đổi thay, cả tỉnh, thị đều biết, chọn vợ dễ dàng ! Yếu tố cộng chỉ
số , trai tài gái sắc học cùng chung ngành chuyên nghiệp, bắt đầu xuất hiện
trong t́nh yêu và hôn nhân. Các ngành chuyên môn lúc đó , sau khi đỗ tú tài và
đậu vào ngành chuyên nghiệp, có chỉ số 430, riêng ngành đại học sư phạm 470 .
Nếu 2 người lấy nhau chỉ số gấp đôi nếu cùng ngành hoặc hơn gấp đôi nếu khác
ngành ! Lương qúa lớn !
Có bạn vừa học vừa tham gia sinh hoạt cộng đồng, xă hội, nhà trường, văn nghệ có
Tạ Quang Khanh. Anh Khanh đă qua đời ở San José cách nay khoăng 25 năm. Vợ anh
qua đời vào đêm văn nghệ bị đặt chất nổ ở sân vận động thị xă Qui Nhơn năm 1970
ngay sau khi cùng chúng tôi tham dự đám cưới của vợ chồng anh Vơ Trung Hậu .
Ngoài ra c̣n phải nói đến anh Huỳnh Tấn một cây văn nghệ về thơ và nhạc v.v.
Bên bạn gái: vưà đẹp, nét đẹp qúi phái, vừa con nhà giàu , học giỏi có Lê Thị
Mộng Hoàn ( em vợ của GS Trần Văn Kiện ) hiện nay ở San Diego v.v.. Có hai bạn
được chọn làm Trưng Trắc và Trưng Nhị là Hoàng Thị Ngọc Táo, Nguyễn Thị Ngọc Đàn,
hiện nay cả hai đều ở Santa Anna và nhiều người đẹp khác nữa . Miệng nói nhưng
mắt tôi vẫn nh́n quan sát sự trưởng thành của các thành phố dọc theo QL 101 trên
đường về San Francisco như San Carlos, San Mateo, San Bruno đă phát triển mở
rộng quá lớn so với 2 thập niên trước đây. Càng lúc càng thấy đèn bừng sáng lan
tràn từ nơi bằng phẳng đến thung lũng mênh mông, lên sườn đồi, đỉnh núi. Anh chị
Hoa Hậu đón tôi trong một chiếc xe van vừa đi vừa nói chuyện tâm t́nh mà tôi có
cảm tưởng như đang tṛ chuyên trong căn nhà 3 tầng cao sang ở đường Gia Long Qui
Nhơn trong đó có cả gia đ́nh gồm 3 bác và các em cách nay 35 năm.
Càng vào sâu San Francisco, một thành phố lớn thứ nh́ ở California, nhà cửa càng
san sát, đất hẹp người đông, giá nhà đắt đỏ. San Francisco có hải cảng, vịnh
nh́n ra biển Thái B́nh Dương, nơi các tàu bè buôn bán ra vào cặp bến tấp nập.
Các khu phố Tàu vẫn là nơi nhộn nhịp, hấp dẫn...Tôi cũng không có nhiều th́ giờ
để xem lại, dù chỉ xem qua các khu phố vùng Berkeley, Oakland.

Đến San Francisco mà không đến thăm cầu Golden Gate, một kiến trúc kỳ công nổi
tiếng qưốc tế là một thiếu sót, chẳng khác nào đến NhaTrang mà không biết biển,
đến Huế mà không thăm lăng tẩm và đến Hà Nội mà không đi thăm hồ Hoàn Kiếm -
hoặc chịu chơi đi ăn thịt chó bày bán cả một khu phố mà nhà hàng chẳng có bàn
ghế ǵ cả, thực khách ăn mặc b́nh dân, chỉ ngồi bệt xuống sàn nhà trải chiếu,
ngồi xếp bằng ăn như tằm ăn dâu, đông đen như kiến, ồn ào như chợ ! Tôi ṭ ṃ
cho biết chứ chẳng thấy hợp khẩu vị chút nào !
Đến nhà anh chị Hoa Hậu trời đă ngă hẳn về đêm . Bưă cơm gia đ́nh đă chuẩn bị
sẵn, đặc biệt món cua xào ăn hoài không thấy no, ăn hết đĩa này chị bày đĩa
khác.Tôi chưa thấy nơi nào xào cua ngon bằng cua của bà xă tôi, mỗi lần ăn phần
tôi khoăng 1 chục có đầu. Cua ở miền đông nhỏ hơn cua Cali nhiều. Nay khám phá
tài làm bếp độc đáo về món cua của chị, dùng qua một lần là nhớ hoài. Nếu các em
ở Canada thành công trong ngành kim hoàn ở các thành phố. Vancouver, Edmonton,
Winnipeg, các em ở Houston buôn bán th́ anh chị Hoa Hậu chỉ có 4 con mà đứa nào
học hành cũng thành tài: 2 cô LS, 1 cậu BS và 1 quan thanh tra nhà nước.
Cơm nước xong chúng tôi điện đàm
thăm bạn bè cùng học chung lớp Vơ Tánh Nha Trang cách nay hơn nưả thế kỷ như anh
Pham Gia Định k8, Lê Văn Ngỗ ở San José . Sáng hôm sau, anh Hậu đưa tôi đi 1
ṿng trước khi trở về và giă từ, chia tay nhau ở Grand Century Shopping Mall San
José.
6- Thành phố San José
San José là thành phố lớn sau San Francisco ở vùng Bay area, cũng là thủ phủ của
Silicon Valley, nơi tập trung nhiều thành phố hoạt động công nghiệp điện tử
trong đó có San José là lớn nhất . Gia đ́nh nhạc gia gần 1 nửa ở thành phô’ này
. Ông Bà tuổi đă già, có phần yếu đuối nên đặc biệt Noel năm nay các con vùng
Virginia về đầy đủ thăm và chúc tết làm Ông Bà cảm động. Các cháu trong gia đ́nh
đều an khang, thịnh vượng. Gia đ́nh đi dùng cơm trưa ở nhà hàng NhaTrang 2 mới
thấy thức ăn ở Cali quá rẻ so với nhiều nơi khác, nhất là vùng Thủ Đô Hoa Thinh
Đốn .

Em tôi hướng dẫn đi thăm văn pḥng công ty địa ốc Hillsdale Property do anh
Khổng Trọng Hinh CH 6, Broker làm chủ và công ty cho vay tiền Bayshore Financial
do chi Ngọc Loan, phu nhân làm Mortgage Broker. Văn pḥng có trên 30 agents,
theo lời chị, hoạt động rất tích cực. Ngoài nghề cho vay tiền, chị Ngọc Loan c̣n
là nhạc sĩ. Chị phát hành nhiều CD nhạc t́nh cảm, có tặng tôi 1 CD nhân dịp ghé
thăm. Văn pḥng rất ngăn nắp, khang trang. Lư tưởng nhất là anh bán nhà, chị cho
vay với nhiều agents hợp tác, làm cùng chung 1 văn pḥng trong cao ốc có nhiều
tầng ở địa chỉ sau đây:
Mua bán nhà cửa: - Hillsdale Property
920 Hillview Court # 180 Milpitas, CA 95035
Tel:( O ) ( 408 ) 263-4801.( C ) ( 408 ) 590-3574 Fax ( 408 ) 263-9452
Broker / Owner : Khổng Trọng Hinh
Cho vay tiền: - Bayshore Finance Mortgage Broker : Ngọc Loan
Sau đó em tôi đưa đi xem khắp các khu thương mại của Việt Nam và Trung Hoa, từ
khu cũ kỹ, thưa thớt khi người Việt mới sang tị nạn 1975, đến khu thương mại tối
tân, lớn nhất hiện nay mang tên:
Grand Century Shopping Mall ở 995 Story Road, San José, CA 95122.
ĐT : ( 408 ) 993-1145 Fax : ( 408 ) 288-6603
Shopping có 115 units, trên 90 gian hàng bán lẻ gồm nhiều loại mặt hàng, có cả
nhà băng, nhà hàng chứa hàng ngàn thực khách cho những tiệc tiếp tân hoặc đám
cưới lớn .
Ngày đi, đêm điện đàm thăm các bạn bè vùng lân cận. Chúng tôi quen nhau từ thời
son trẻ, lúc mới vào đời, hoặc sau ngày bỏ nước ra đi. Trước đây, khi có dịp
điện đàm thăm Anh Đào Thanh Quế, nguyên Giám Sát Viên Viện Giám Sát, anh cho
biết :’’BS nói chỉ c̣n sống có 33 tháng nữa thôi’’. Chưa biết an ủi anh bằng
cách nào th́ anh lại nói tiếp : ‘’ Cũng lời chán, chứ ở lại sống với CS th́ c̣n
khốn nạn hơn nữa ‘’ ! Tôi hứa sẽ đến thăm anh khi nào có dịp về San José. Anh
c̣n thận trọng dặn ḍ nếu gọi mà không gặp th́ gọi nhà Đức, con của Anh. Bác sĩ
là thầy đoán bệnh, chứ không phải là đơn vị đo lường có tính cách chính xác, anh
đừng lo, anh đừng tin, có khi BS nói vậy mà không phải vậy, tôi nói .Tôi cố an
ủi anh, mặc dù nói vậy nhưng tâm tôi vẫn nghĩ BS có đầy đủ bằng chứng mới đưa ra
kết luận đó chứ không phải nói bừa băi đâu .
Thời gian trôi qua, tôi có điện thoại thăm nhưng không thấy trả lời và cũng quên
gọi cho Đức theo lời đặn của anh. Trước khi lên đường du lịch , tôi báo cho anh
biết ngày giờ đến thăm anh. Chuông reo khá lâu, càng lâu tôi càng hồi hộp nhưng
không thấy ai trả lời. Tôi cũng không muốn gọi cho Đức v́ sợ nghe câu trả lời
không lành ! Tôi gọi anh Đào văn B́nh CH2 hỏi thăm gián tiếp, không ngờ anh nói
ngay : Ông Quế đă mất cách đây 5 tháng rồi ! Chị Quế ơi, gia đ́nh tôi xin chia
bưồn cùng tang quyến, niệm một nén hương cho anh và cầu chúc linh hồn anh được
siêu thoát miền cực lạc. Tôi thích tính t́nh, cách đối xử của anh đối với tôi:
lúc nào cũng tay bắt mặt mừng một cách chân thật, thân thiện, b́nh dân, không có
khoăng cách của người quyền cao chức trọng, giữa anh và tôi.
Đáng kể nhất là buổi họp tại nhà anh Phạm Gia Định rất sôi động , ăn nói tự do,
thả giàn và được sự yểm trợ mạnh mẽ nhất của 2 anh Phạm Gia Định k8 và anh
Nguyễn Phú Huấn. Anh Huấn nguyên Chi Khu Phó Chi Khu Quận Kontum năm !964, cũng
là nơi tôi làm Phó Quận thay thế anh Nguyễn Khánh k8 được bổ nhiệm thuyên chuyển
về làm Phó Tỉnh Trưởng Tỉnh Quảng Nam. Nay anh đặc trách quản lư về quảng cáo
của tuần báo Triều Thành, một trong vài tờ báo có tầm mức quảng cáo lớn nhất tại
San José . Buổi họp mặt gồm Qúy anh: Huỳnh văn Mưu k7, Trần Đ́nh Khôi k7, Vơ văn
Hoàn k8 ( Ontorio, Canada ) Phạm Hữu Độ k8, Bùi Hoành k8 ( San Francisco ), Lê
Đ́nh Lăm k8, Pham Gia Định k8, Trần Quả k8, Nguyễn văn Sanh k9, Lâm Hữu Trải k9,
Phan Thanh Hùng k16, Lê văn Ngỗ VTNT, Lê Xuân Sướng k8 và một thân hữu. Đề tài
được đề cập nhiều nhất là nói về quá khứ lúc c̣n đi học, đi làm, chạy giặc, bản
tánh từng người v.v...Buổi họp mặt kéo dài trên 4 tiếng đồng hồ .Niềm vui mang
đi, dọn bàn để lại cho anh Pham Gia Định ! Nh́n dăy bàn dài đầy chén, bát, ly,
đủa ngổn ngang, tôi muốn ở lại để phụ dọn nhưng anh không cho, muốn đóng góp anh
lại càng la nữa.
Nh́n thẳng cuộc đời, tuổi thọ giả dụ 80, chúng tôi chỉ c̣n 14 năm nữa thôi . Con
số 14 tưởng chừng như 2 tuần lễ, sắp đến cuối tuần, cửa mă trong tầm tay. Lúc đó,
dù vào chung một cổng của thành phố buồn, vào mà không bao giờ ra, dù nằm cạnh
bên nhau, dù t́nh nghĩa vợ chồng vẫn không bao giờ gặp nhau, không ai chào ai,
không ai nói ai, không ai thăm ai ! Kiếp này, im lặng là ngôn ngữ của t́nh yêu
lúc chia tay, im lặng là ngôn ngữ ngự trị của kiếp sau . Sự hiện diện của
quư anh không những là niềm vui mà c̣n là kỷ niệm sống măi trong tâm hồn tôi .
Tôi cũng không quên buổi sáng mưa phùn trên đường đến nhà anh chị Phan Thanh
Hùng k16, Chủ Tịch QGHC Bắc Cali, ăn sáng. Nhà anh chị nằm ở vùng Evergreen trên
lưng chừng đồi Silver Creek, vùng đắt tiền, mặt sau nh́n xuống thung lũng rộng
bao la, ban đêm có hàng vạn vạn ánh đèn lấp lánh, bên trái là núi đồi thơ mộng.
Từng trệt trở thành basement walk out quang đăng. Từng giữa được nối ra bằng cái
deck rộng lớn có nhiều hoa, cây kiểng, sức chứa trên cả 100 người. Từng trên
cùng là pḥng ngủ trang hoàng mỹ thuật .Thực là nơi hội họp, tiệc tùng lư tưởng
hằng năm của gia đ́nh và của... Hội QGHC Bắc Cali. Con cái anh chị cũng rất
thành công, nhiều BS, LS mở văn pḥng.
Ngồi nh́n anh Hùng, tôi liên
tưởng nhớ đến Qúy anh Trưởng Ty Kinh tế, lúc tôi làm Giám Đốc Nha Thanh Tra Kinh
Tế Vùng 1 Chiến thuật ( 1969-1975 ), ngày sau cùng Đà Nẵng thất thủ 29 tháng 3
năm 1975: Lê Huy Trân, k10 Thị Xă Huế, Trần Chánh Nghĩa k15, Quảng Tín, hiện nay
lập nghiệp ở miền cực bắc nước Úc, Trương Minh Hoà k17 B, Thừa Thiên, đă qua đời
ở Santa Anna California, Nguyễn Đạm, Thư Kư, Đà Nẵng. Nguyễn văn Nhứt, k17 A
Quảng Ngăi, Phan Thanh Hùng k16 Quảng Nam. Đến anh Trưởng Ty Quảng Trị tôi quên
chỉ c̣n nhớ mang máng nhưng vẫn không nhớ ra họ, tên . Về sau phải t́m bằng giải
pháp domino, t́m kiếm dây chuyền nhờ qúy anh sau đây : Bùi Hoành k8, San
Francisco, Nguyễn Kim Hương Hỏa k12, Virginia, Phan Tiếu Dương k12, New Jersey,
Văn Ṭng Hoà k11, Santa Anna mới ra Trưởng Ty Kinh Tế Quảng Trị là anh Nguyễn
Ngọc Diệp k15 lúc bấy giờ, hiện đang định cư tại Brussels. Cách đây khoăng 3 năm
khi sang Hoa Kỳ, anh có ghé thăm anh em QGHC vùng Hoa Thịnh Đốn .
Ngày hôm sau, Anh Vơ Văn Dật, nguyên Thanh Tra Giám Sát Viện Vùng 1 Chiến Thuật
với lời nói chân t́nh:’’ hôm nay ḿnh nghĩ và sẵn sàng đặt dưới quyền điều động
của bạn suốt ngày, anh vưà lái xe vừa nói ‘’ . Điều tôi cảm động nhất là buổi
sáng hôm đó anh gọi nhắc’’ làm sao tôi tới sớm để xem mặt mũi thế nào sau 28 năm
chưa gặp. Thà tôi ở xa như từ trước tới nay, chứ đă đến San José vài hôm rồi mà
không gặp thấy nôn quá ‘’ !
Anh đưa đi khắp trung tâm thương mại thành phố San José, chỉ cho tôi thung lũng
vàng, một thời của ngành điện tử, bao nhiêu là cao ốc tráng lệ, văn pḥng sang
trọng của các Tổng Giám Đốc Công Ty nay đă im ĺm vắng bóng, kể cả anh gác dan !
Anh cũng đưa đi xem những khu nhà đang lên giá, những khu mà trước đây ai muốn
mua phải vác chiếu năm chờ, ngủ lại đêm. Có những khu không nên ... nghĩ tới,
nhất là những ai có của ăn của để .. đầu giường , không phải để nhà băng. Vừa
lái, anh vừa kể nghe nhiều chuyện cười ra nước mắt về những căn nhà trên núi,
sườn núi, nhà lớn, nhà nhỏ, nhà mới, nhà cũ tùy theo thủy triều stock hoặc nhà
tan v́ nay làm mai nghỉ ! Anh cũng kể tôi nghe luôn những chuyện trong tù, những
chuyện khó tin nhưng có thực ! Ở đời mọi việc đều có thể xảy ra ở bất cứ tầng
lớp nào ! Anh kể những việc làm lớn, làm nhỏ của anh và các bạn bè ở Việt Nam
sau khi ở tù về . Anh cho tôi cơ hội đi thăm 3 người bạn mà khởi đầu là anh chị
Huỳnh Kim Miên trước đây ở Kontum 1964, anh Miên là chủ sự pḥng kinh tế. Lúc
tôi mới ra trường được anh Tôn Thất Kư, Phó Tỉnh Trưởng k1, bổ nhiệm làm Trưởng
Ty Kinh Tế kiêm Trưởng Ty Hành Chánh. Anh chị Miên tuổi đời nay trên 70 nhưng
vẫn c̣n khỏe mạnh, Gặp nhau anh chị mời ăn, mời uống, chụp h́nh lia lịa. Tôi có
cảm tưởng như cố niú cùng nhau sống lại thời xa xưa ở Kontum . Chào tạm biệt lúc
tiễn đưa, tôi ngậm ngùi suy nghĩ không biết đến bao giờ gặp lại nhau, với lứa
tuổi một người sắp 80, một người sắp 70 ? Tiếp theo, tôi nhờ anh Dật chở đến
thăm một người mà 52 năm trước học cùng lớp. Ai vậy ? anh hỏi. Chị này trắng như
bông bưởi lúc bấy giờ, tôi nói. Bồ cũ hả ? Anh hỏi tiếp. Không, chỉ bạn học cùng
lớp đệ thất trường Kim Yến NhaTrang, lúc đó ḿnh mới 12 tuổi làm ǵ biết yêu.
Chị trắng nổi bật nhất trường, thành ai cũng biết. Chị rất thân với chị Hồ Thị
Thanh Tiềm ở Canada, như bóng với h́nh. Có c̣n nhớ địa chỉ, điên thoại không ?
gọi báo trước, nói ḿnh muốn đến thăm, anh nói . Chị tên là Nguyễn Thị Tuyết vợ
của anh Nguyễn Đ́nh Trương k4, cùng khóa với qúy anh Hoàng Xuân Hào, Cali,
Nguyễn Đ́nh Lang, Paris, GS Trương Hoàng Lem, Virginia, Trần Khâm, Florida,
Nguyễn Văn Phương, Virginia, Nguyễn Huy Hân, Michigan ...Anh Trương đă qua đời,
c̣n chị đang mắc chứng bệnh mà chuyện cũ th́ nhớ đầy đủ, rơ ràng như ghi chép
sẵn trong tự điển. Trái lại chuyện hiện tại th́ quên hết ! Chị ở với vợ chồng
con gái trong khu vực đắt tiền có Home Owner Association ( HOA ). Vừa vào chị
chào hỏi rồi kể một mạch liên tục về tôi, về những người trong lớp, những việc
mà nghe qua tôi mới nhớ lại. Nh́n chị mới thấy thời gian đáng sợ ! Trong lúc tôi
nói chuyện th́ anh Dật tỏ ra xuất sắc, vừa quay phim, chụp h́nh như nhà nhiếp
ảnh, đạo diễn chuyên nghiệp.Trước khi ra về, tôi xin sang pḥng bên cạnh, nơi
thờ phượng anh Trương, chiêm bái và cáo từ. Tưởng cũng nên tiết lộ, chị Tuyết là
chị dâu của chị Lê Huy Trân k10. Trời đă gần chiều, tôi đến thăm anh Nguyễn Phú
Huấn tại văn pḥng tuần báo quảng cáo Triều Thành ở Grand Century Mall.
Vào một buổi tối, cách đây khoăng 5 năm, tôi bắt được điện thoại từ Cali gọi
thăm với lời chào Ông Phó. Sau vài lời chào hỏi tôi nhận ra ngay anh Nguyễn Phú
Huấn ( San José ), người mà một thời, với tôi, có kỷ niệm vui buồn ở Quận Kontum.
Lúc đó cũng có quư anh SQ Quảng ( Louisiana ), Lân ( Hawai ), Thuần ?, Nguyên (
Los Angeles ). Chúng tôi đều trẻ, vào đời làm việc ở một quận miền sơn cước, có
ḍng sông Dakbla nước chảy ngược. Ḷng hăng say suy giảm v́ chẳng may gặp phải
bầu trời xông đầy mây đen, gió ngược ! Tiếng anh vẫn vậy, vẫn c̣n to con. Nét
xông xáo, tháo vác, lanh lẹ nh́n thấy trên đôi mắt. Anh quản ly’ tuần báo Triều
Thành, phát hành 4 lần trong 1 tháng về quảng cáo thương mại . Xưa kia anh đă
từng hiên ngang ở các địa danh tỉnh Kontum : Trung Nghĩa, Ngô Trang, Vỏ Định,
Tri Đạo, Phương Ḥa, Tân Điền, Plei O, Plei Op, Konmaha hoặc Phương Quư nơi anh
đă chiến thắng anh dũng Tết Mậu Thân. Bây giờ ngồi quản lư tuần báo thương mại
trong văn pḥng ṭa soạn với đầy tin tức thương trường thay v́ chiến trường, tin
t́nh báo pḥng 2, tin hành quân pḥng 3. Anh rất thông minh, b́nh tỉnh và có kế
hoạch khi giải quyết một công việc đầy rắc rối . Đó là chưa kể tài khéo tay xây
dựng ḥn non bộ trong khu vườn hay nội thất của những nhà triệu phú, giàu sang,
đắt tiền hiện nay .
Chúng tôi đă sống ở cao nguyên gió lạnh, mây ngàn, nay gặp lại nhau ở Hoa Kỳ,
sau 40 năm, cách nửa ṿng trái đất so với Kontum ! Gặp nhau vài lần trong vài
ngày rồi xa nhau, xa cách ngàn xa, đông tây hơn 6000 dặm lư .! Tôi rất tiếc c̣n
nhiều bạn bè cư ngụ nơi đây, mà th́ giờ ngắn ngủi, qua mau nên không đến thăm
được như qúy anh chị Phan Huy Chiêm k10, Nguyễn Phú Hữu k8, Trước đây anh Đặng
Văn Thạnh k11 ở vùng này nhưng nay đă về Los Angeles v.v...Thời đó, anh Thạnh
thích sưu tầm súng lục đủ cỡ, đủ kiểu đến độ có câu khi nói về chơi súng lục:
nhứt Hoa Kỳ nh́ Phó Thạnh ( Phó Tỉnh Trưởng Pleiku ). Không hiểu nay anh c̣n mấy
khẩu ? và c̣n xử dụng được khẩu nào hay không ?
Tạm biệt San José, mang theo kỷ niệm ngàn thương để lên đường đi Santa Barbara .