Hướng về

THƯƠNG BINH V.N.C.H

 QUỐC NỘI       

  Là chiến sĩ VNCH, dù chiến đấu nơi tiền tuyến hay giữ ǵn an ninh cho hậu phương, họ đều là chiến hữu đă ngày đêm đối diện trước họng súng của quân thù để bảo quốc an dân. Lúc xông pha nơi chiến trận họ kiên cường giữ vững tay súng, lúc giữ ǵn an ninh cho hậu phương họ từng bước ḍ dẫm khám phá những hang ổ bí mật, kéo lên từng tên VC nằm vùng để chiêu hồi chúng trở về với chính nghĩa quốc giạ

Trong những cuộc chạm trán đó dù là trận địa chiến hay tâm lư chiến, chẳng may chiến hữu của chúng ta đă gục ngă và hy sinh một phần thân thể cho tổ quốc thân yêu, để ngày trở về trên đôi nạng gỗ, trên chiếc xe lăn, có mẹ già, có đàn em thơ, có t́nh đồng đội, có người yêu thủy chung mừng đón.

Những người trai thời ly loạn đă làm tṛn nghĩa vụ đối với quốc gia, tổ quốc ghi ơn các anh, toàn dân ngưỡng mộ các anh, lịch sử sẽ ghi danh các anh và chính quyền VNCH cũng không quên bảo hộ, nuôi dưỡng các anh khi các anh trở thành phế nhân.

Nhưng nước mất nhà tan, quân đội đă tan hàng ră ngũ, các anh sống trên quê hương yêu dấu như xa lạ với chế độ hiện hữu đang cai trị sắc máu, thiếu tự do dân chủ, thiếu ấm no hạnh phúc, nỗi niềm đắng cay nghiệt ngă nhất mà các anh phải ṃn mơi gánh chịu sống lây lất ngoài đầu đường xó chợ, nơi bến đ̣ công viên, để bán vé số, để ca hát thậm chí các anh cầm túi vải với đôi chân không c̣n, với vết thương lở loét, ngồi chờ từng đồng bố thí của người qua đường để nuôi sống bản thân, các anh có niềm đau sâu kín, niềm đau của kiếp người bị kỳ thị, bị xua đuổi rẻ khinh.

Trong suốt chiều dài lịch sử chiến tranh thế giới, chưa có quân đội nào khi dành được chiến thắng, lại đối xử dă man vô nhân đạo với thương phế binh của đối phương như CSBV đối với quân đội VNCH, cho dù là cuộc chiến giữa đa quốc gia cũng không phân biệt đối xử tàn bạo, khát máu như vậy; trong khi đó quân đội VNCH và CSBV lại là người đồng chủng.

Trăi qua bao lớp bụi thời gian, niềm cay đắng như tồn tại trong ḷng đang trào dâng mà không sao ngăn được niềm cảm xúc như chia xẻ, như thương xót cho các chiến hữu của chúng ta c̣n đang kẹt lại ở quê nhà.

Hồi tưởng lại một lần "đi thăm nuôi" trên chuyến xe đ̣ đưa khách từ Biên Ḥa đến Trăng Bom Long Khánh, tôi đă chính mắt nh́n thấy các anh, lê lết trên vĩa hè và hát bài "anh đi chiến dịch", nghe giọng hát các anh mà tôi muốn chết điếng trong ḷng, số tiền gói ghém dành dụm bao ngày đủ để mua vé xe đ̣ "đi thăm nuôi", tôi cũng lấy ra ấn vào tay các anh thật kín đáo, tôi nh́n các anh bằng đôi mắt cảm thông mà không nói thành lời, rồi lặng lẽ bước đi để che dấu tiếng nấc nghẹn ngào của người đồng cảnh ngộ!

Tôi đâu có hơn ǵ các anh, cũng tan tác cũng chán chường trong những tháng năm c̣n ở quê nhà, mổi lần "đi thăm nuôi" hai tuần một lần, cho ba người thân nhứt trong gia đ́nh, tôi lúc nào cũng lam lũ ngoài đồng áng quanh năm ba vụ lúa, bàn tay tôi nhám nhúa, sần sù, sưng húp, ngón tay cong queo v́ tỉa những tép mạ cấy xuống ruộng sâu mà ngày đêm hằng khấn vái mong cho ngày mùa trĩu hột để có tiềân "đi thăm nuôi".

Tôi đâu có hơn ǵ các anh, cũng lo sợ rằng người đi không về được bến hẹn, bỏ lại ḿnh thêm một lần nữa côi cút, góa bụa lẻ loi trông ngóng từng ngày như người đi muôn dậm xa xôi trong Chinh Phụ Ngâm Khúc.

Nhưng tôi có được may mắn hơn các anh, là người chinh nhân sau khi ra tùø trở về đă được chính phủ Hoa Kỳ giàu ḷng nhân ái cưu mang.
Mặc dù cuộc sống trên đất Mỹ giàu mạnh, có Tự do Dân chủ, muốn ấm no cũng phải trả giá bằng mồ hôi và tính toán chi ly mới đủ trang trăi cho mọi việc, nhưng không v́ thế mà chiến hữu Hải ngoại quên các anh và ngược lại rất nhớ đến các anh.

Thanksgiving day đang về trên đất tạm dung này, chúng tôi lại nghĩ đến các anh, những người sa cơ thất thế trên chính trường miền Nam VN c̣n kẹt lại nơi quê nhà đang bị tật nguyền và oằn oại đau khổ v́ khó khăn chật vật trong cuộc sống.

Những ḍng tâm t́nh, mộc mạc chân thành này, thương gửi về các anh và kêu gọi chiến hữu của chúng ta may mắn sang được bến bờ Tự do, luôn nghĩ đến các anh "miếng khi đói bằng gói khi no" cũng như thời gian qua chúng ta luôn vận động gởi quà về quê nhà để làm Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ và Cô Nhi Quả Phụ Tử Sĩ trong dịp đầu năm như một niềm an ủi, như chia xẻ nỗi ḷng thầm kín của các anh, người Thương Phế Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Ḥa Quốc Nội .
 

hương quế
Gia đ́nh CBXDNT Bắc Cali