Bút Kư Ngọc Thủy
Những Ánh Sao Bay
Tuần lễ Độc Lập Hoa Kỳ năm nay tôi được làm cánh chim bay trở lại vùng trời Hoa
Thịnh Đốn để tham dự Đại Hội Thủy Quân Lục Chiến tổ chức vào ngày thứ bẩy 05
tháng 7 năm 2003 tại Virginiạ Hơn một tháng trước khi nhận được thiệp mời kèm
theo đặc san Chiến Sĩ Quốc Gia từ cựu Trung Tá TQLC Trần Thiện Hiệu, tôi không
kịp trả lời ngay v́ đang bận lo việc ra mắt sách ở Minnesotạ Giữa tháng sáu trở
về nhà, nghe điện thoại anh Nguyễn Phán gọi sang nhắc lại lời mời, nhắc tới bản
nhạc 'Hoa Sứ Trắng' mà ông Tư Lệnh Phó của anh đă viết tặng cho tôi và chú Lê
Hằng Minh trong tập sách 'Một Thời Để Nhớ hồi năm ngoái, anh mong tôi có mặt
trong kỳ Đại Hội kỷ niệm 49 năm thành lập binh chủng mà Ban Tổ Chức các anh đă
nỗ lực đứng ra hoàn thành, sẽ có mặt nhiều người từ khắp nơi về tham dự đông vuị
Giọng nói anh vẫn sang sảng hào khí kiểu 'nhà binh', sôi nổi chân t́nh, khiến
tôi 'tự thắng' được bệnh... lười đi xa, nhanh chóng nhận lời ngaỵ Cũng bởi từ
những kỷ niệm đẹp qua h́nh ảnh người anh hùng Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 2 Trâu
Điên Lê Hằng Minh, tôi thấy ḿnh dường như cũng có điều ǵ gắn bó với đại gia
đ́nh TQLC từ lúc những kỷ niệm ấu thơ được ôn chép lại thành những trang sách
nhỏ để nhớ đến một người chiến sĩ hiên ngang và một thời quê hương khói lửa
không thể nào quên. Rời San Jose tôi lại chọn giờ bay vào buổi trưa cho thong
thả, ngoài hành lư khăn gói quả mướp ra, tôi c̣n mang theo một số tạp chí Suối
Văn số mới mùa Hạ vừa in xong để làm quà cho những người
bạn thân mến phương xạ Tới phi trường D.C. gần tám giờ tối nhưng không gian cảnh
vật vẫn c̣n sáng bóng hoàng hôn. Cả một giải đất b́nh nguyên mênh mông, không
chập chùng cao thấp núi đồi như Thung Lũng Hoa Vàng, không lấp lánh gịng nước
bao quanh như xứ Vạn Hồ, nhưng bạt ngàn những cụm rừng thông xanh tươi ngút mắt,
êm đềm! Hơn ba năm về trước, tôi có dịp ghé đến trong lần ra mắt tuyển tập 'Góc
Biển Chân Trờí của nhà văn Đoàn Phương Hải trong mùa Hoa Đào nở, tháng ba dịu
dàng mát mẻ. Đây là lần thứ hai tôi trở lại viếng thăm thành phố nàỵ Mùa hoa đào
cũ đă qua, mùa hoa đào mới chưa tới, tháng bẩy đang ở giữa mùa hè, tiết trời oi
ả nóng.
Nhà anh chị Phán ở về hướng Springfield, chạy qua những cánh rừng thông lượn ôm
từng con dốc nhỏ ngoằn nghoèo, tạo thành cảnh đẹp nên thơ như bóng h́nh Đà Lạt
dấu yêụ Trời vừa sập tối, bước chân vào cửa, tôi đă được đón chào bằng những
tiếng nói cười ồn ào vui vẻ bên trong từ những người bạn phương xa của anh chi..
Đă hơn chín giờ mà cả nhóm c̣n ham vui rủ nhau đi nghe nhạc. Ngồi một lúc trong
không khí ồn ào của nhà hàng, tôi như bị nhận ch́m trong tiếng đàn tiếng trống,
những lời ca tiếng hát và khói thuốc dầy đặc bao quanh. Không thích hợp lắm với
không khí này, tôi chợt thèm một góc nhỏ yên tĩnh. Rủ chị Kim về sớm, thế mà
cũng đă hơn một giờ sáng. Ra được bên ngoài, tôi ngước mặt để tận hưởng không
khí trong lành, hít thở thật sâu vào lồng ngực mùi hương đêm trong gió thoảng.
Ḷng bỗng thấy vui hơn, ấm áp như được vỗ về. V́ những ánh sao khuya nơi khung
trời mới đêm nay vừa mang đến cho tôi những nụ cười thân quen, lấp lánh. Vừa nói
chuyện với chị Kim đang lái xe bên cạnh, tôi vừa thầm th́ với những v́ sao về
những điều riêng, rất riêng đang đầy ắp trong tâm hồn! Khi c̣n lại một ḿnh
trong căn pḥng nhỏ, tôi biết ḿnh đang ở xa, tất cả đều lạ đều khác với khung
cảnh thường ngày, gịng suy tư bất chợt cũng lạ thường theọ Đêm với tôi hiện giờ
là cả một khoảng không gian bát ngát lời thơ, tỏa lan ấm áp dịu dàng!
Sáng thức giấc, với nụ cười trên
môi, tôi chào một ngày mớị Tới Sàig̣n House, mọi người đă có mặt đông đủ, tôi
gặp lại anh Chu Vũ (cựu Đại tá Phạm văn Chung, tổng hội trưởng tổng hội TQLC)
đến từ Nam Cali, cựu Trung tá Phan Công Tôn (đến từ Utah) và thiếu tướng Bùi Thế
Lân (Tư Lệnh TQLC) đến từ Houston. Buổi họp mặt điểm tâm sáng nay kéo dài trong
sự vui vẻ thân mật. Anh Nguyễn Phán ưu ái nhắc nhở và giới thiệu thêm một lần
nữa với mọi người về những hoạt động của tôi cùng tập sách 'Một Thời Để Nhơ viết
về người anh hùng TQLC Lê Hằng Minh, nhân đó anh Chu Vũ nói: Bây giờ cô Ngọc
Thủy là người em gái của gia đ́nh Thủy Quân Lục Chiến đấy! Th/T Bùi Thế Lân nói
đùa cho vui câu chuyện: Ông Chung làm đơn đi, tôi sẽ kư ngay! Làm mọi người cười
ồ, hỏi thăm tới tấp rằng tôi có dự định viết thêm về những người Lính anh hùng
nào nữa không. Tôi trả lời sẽ tiếp tục đề cao những tấm gương hy sinh chiến đấu
anh dũng của những người lính Việt Nam Cộng Ḥa trong sự nhớ ơn của tôi, măi măị
Buổi trưa qua Eden (khu thương mại Việt Nam), trời nắng nóng như đổ lửa mà thiên
hạ vẫn dập d́u tấp nập ở khu phố phồn thịnh đông vui nàỵ Để trốn những hơi nóng
ngột ngạt, chúng tôi lại chạy vào Việt Bistro uống cà phê giải khát. Gặp những
cô thiếu nữ xinh xinh trong tà áo dài Việt Nam tha thướt vừa đi diễn hành trong
ngày lễ Độc Lập ở D.C về, ghé quạ H́nh ảnh đó đă làm dịu mát cơn nóng nhiệt độ
bên ngoàị Thật vui khi bất ngờ gặp nhà văn Nguyễn Đức Nam và giáo sư Kim Oanh,
là người sẽ giúp chúng tôi trong buổi ra mắt sách Mặt Trời Thơ-Trần Thế Vinh Và
Phi Vụ Cuối Cùng-Cánh Diều Thơ Ấu sẽ tổ chức vào ngày thứ bẩy 16 tháng 8-2003
tại Virginia sắp tớị Buổi chiều ghé qua Majestic của Hoàng & Chi, những câu
chuyện hàn huyên đưa thời gian qua nhanh như chiếc lá bay vèọ Mấy vạt nắng bên
kia lưng đồi ngoài khung cửa mới c̣n chạy nhẩy rong chơi đó đă lui bước vào rừng
sâu hồi nào chẳng biết. Bóng tối buông dần để nhà hàng vụt sáng lên những ánh
đèn màu, rực rỡ với những tà áo dài của mấy cô tiếp viên bay lượn như cánh bướm
bơi theo gịng nhạc đă trổi lên để bắt đầu cho một không khí văn nghệ rộn ràng.
Giă biệt cuộc vui đă nửa đêm, bó hoa hồng nhung vừa được tặng tôi mang theo về
căn pḥng nhỏ. Những cánh hoa với sắc hương mềm mại đă cho tôi một buổi tối thật
ngọt ngàọ Đặt những bông hoa nằm trên gối, tôi ngắm nh́n và vui sướng thấy ḷng
ḿnh bỗng nở đẹp như hoa, thắm thiết dịu dàng. Và tôi đă trôi vào giấc mộng cùng
hoạ Đêm ngủ êm đềm.
Sáng thứ bẩy đi chơi tôi mặc chiếc áo mầu hoa cam điểm những lá xanh, bông nho
nhỏ vàng nhạt bằng lụa mỏng manh để đỡ bớt hơi nóng hầm hập ở ngoài trờị Tôi
không biết thành phố này vào mùa hè lại nóng bức đến thế. Nắng trắng lóa như
muốn bật ra hơi khói, may mà tôi không quên việc đem theo cặp kính mát to đen để
che bớt mầu nắng quá rực sáng nàỵ Chúng tôi cùng hẹn với anh Phạm Như Đà Lạc ở
Sàig̣n Housẹ Ăn trưa xong, anh lại lái xe về Richmon (cách Virginia hai tiếng
lái xe) để đón chị Thụ Thế là dù chẳng bao xa, anh vẫn phải chạy tám tiếng đồng
hồ lái xe đi về để vui trọn cùng bạn bè hai hôm.
Sáu giờ chiều chị Kim chở tôi tới nhà hàng Thần Tài tọa lạc trên đường
Arlington, Falls Church. Đến nơi, đă thấy đông đảo những cựu Thủy Quân Lục Chiến
trong mầu áo hoa rừng năm xưạ Đoàn quân mũ xanh hôm nay đi bên nhau chỉ thiếu
rừng cờ vàng phất phới dưới bầu trời nắng đẹp quê hương. Hôm nay là ngày đại hội
họp mặt các cố vấn TQLC Hoa Kỳ (COVAN REUNIAN) cùng các cựu TQLC Việt Nam từ
khắp nơi về tham dự nhân dịp kỷ niệm 49 năm thành lập binh chủng Thủy Quân Lục
Chiến, một trong những binh chủng thiện chiến hùng mạnh nhất của Quân Lực Việt
Nam Cộng Ḥạ Tới nơi, tôi bị tách ra khỏi những người bạn thân quen của Bến Cũ,
tưởng ḿnh bị lạc lơng nhưng không ngờ đă được Ban Tổ Chức ưu ái sắp chỗ ngồi
trên hàng bàn khách danh dư.. Tôi đang nh́n tấm Banner kẻ to hàng chữ tưởng nhớ
đến vị cố Trung Tướng Lê Nguyên Khang, thật cảm động với t́nh nghĩa huynh đệ chi
binh của những người lính hôm nay, vẫn một ḷng kính trọng đến người Anh Cả của
binh chủng ḿnh. Vừa lúc anh Chu Vũ đến giới thiệu tôi với người phụ nữ dáng
người thanh mảnh, gương mặt luôn điểm nụ cười tươi vui làm sáng thêm khuôn mặt
khả ái dù mái tóc đă điểm mầu bạc trắng đang ngồi bên cạnh tôi: Đây là phu nhân
của cố Trung tướng Lê Nguyên Khang. Và đây là cô Ngọc Thủy đă viết cuốn sách Một
Thời Để Nhớ về Lê Hằng Minh đó chi.. Nghe giới thiệu, bà thân mật quay sang
quàng vai tôi, niềm nở cười nói: 'Thế ra là cô Ngọc Thủy đâỵ Hôm trước đại tá
Định có gởi tặng chị quyển sách em viết cho Lê Hằng Minh. Em viết hay lắm, chị
đọc đi đọc lại mấy lần vẫn thấy cảm động'. Nghe bà nói tôi cũng thấy... cảm động
lây, không phải v́ lời khen của bà mà biết bà và Tr/Tướng Lê Nguyên Khang vẫn
luôn dành nhiều quư mến với người đàn em của ḿnh là vị Tiểu đoàn trưởng Tiểu
đoàn 2 Lê Hằng Minh, dù chú đă ra đi từ khói lửa Quảng Trị trong nhiều năm quạ
Người ngồi bên cánh trái tôi là cựu Đại tá Nguyễn Thành Trí (Tư Lệnh Phó TQLC)
cũng là bạn rất thân của cố Trung tá Lê Hằng Minh. Rồi đến cựu Đại Úy TQLC Lê
Hằng Nghi (em ruột Tr/T Lê Hằng Minh) t́m gặp tôi, để cùng nhắc tới một người
thân đă mất cách đây ba mươi tám năm qua với ḷng tiếc thương, kính mến. Chú
Minh ơi, hôm nay có nhiều người đă nhắc đến chú với cháụ Họ là những người
thương mến chú, những người bạn chiến hũu thân cận của chú. Trong khung cảnh hội
ngộ của các cựu TQLC hôm nay, trong mầu cờ sắc áo kiêu hùng mà chú đă khoác trên
đời lính trong suốt thời thanh xuân. Tuổi trẻ của chú ngày ấy là trái tim lửa
nóng với t́nh yêu quê hương, là xông pha chiến đấu cho đất nước với những bước
chân kiên cường, ḷng dũng cảm, hy sinh! Sao chú không có mặt để cùng hội ngộ
với những người đồng đội trong giây phút nàỵ Phía bên bàn kia, trong những người
cố vấn Mỹ cũng có sự hiện diện của đại tá Thomas Ẹ Campbell, là người đă cùng
sát cánh với chú trong trận đánh phản phục kích lẫy lừng ở Phong Điền, đau đớn
nh́n thấy chú trong những giây phút cuối cùng của một Cọp Biển phải buông ḿnh
sau những phút chiến đấu liệt oanh. Khi nằm xuống cho lư tưởng Tự Do Dân Tộc,
trái tim của chú đă vỡ tan không phải chỉ v́ những viên đạn hèn hạ của địch quân
mà v́ nợ nước đă báo đền nào có xá ǵ những hy sinh khi đă quyết hiến ḿnh cho
Tổ Quốc thân yêu, nhưng trái tim chú c̣n uất nghẹn bởi gịng máu anh em đồng đội
vẫn thấm chẩy vào ḷng đất mẹ chưa ngưng, mà bóng giặc thù vẫn c̣n ám ảnh quê
hương. Nhưng thôi, xin chú hăy ngủ yên trong ḷng đất Mẹ cùng những người đă
sống trọn đời ḿnh cho Tổ Quốc Việt Nam. Chú và những vị anh hùng không tên tuổi
ấy là gươm thiêng là đuốc sáng truyền trao lại cho những người tuổi trẻ hôm nay
như ngày nào chú và những người thanh niên đất Việt đă hiên ngang nhận lănh từ
tấm gương soi những oai phong lẫm liệt của tiền nhân. Gần ba mươi năm qua, quê
hương vẫn bị ch́m lấp dưới bức màn tăm tối, xảo trá của một chế độ không bao giờ
có thực tâm xây dựng một đất nước văn minh, dân chủ, thịnh cường. Một chế độ của
những người không có được ḷng thương dân để xă hội thoát được những thảm trạng
hèn kém, sa đoạ, đói nghèọ Bởi thế những người ở hải ngoại vẫn tiếp tục tranh
đấu đ̣i hỏi Tự Do-Nhân quyền cho Việt Nam c̣n nhiều khổ nạn điêu linh. Dẫu cuộc
chiến hôm nay không phải là trận địa khốc liệt của xương rơi máu đổ nhưng bằng
sự quyết liệt của những trái tim yêu quê hương tổ quốc và bằng niềm tin từ những
người đă nêu cao chính nghĩa rạng ngờị Và cháu thiển nghĩ rằng Việt Nam chúng ta
sẽ nhanh chóng có ngày vươn lên tốt đẹp từ những tấm ḷng nhiệt huyết chân thành,
tha thiết đối với tiền đồ dân tộc, Kia, tiếng sáo trầm buồn, lời ngâm nuối tiếc,
bài hát tiễn đưa đang vang lên. Đó là giây phút mặc niệm, tưởng nhớ đến những
oai linh tử sĩ, cũng là lúc cháu và mọi người cùng thổn thức rơi lệ khi nghĩ đến
bao người đă hy sinh từ khởi đầu cuộc chiến đấu cho Chính Nghĩa Tự Do đến những
ngày tàn cuộc hôm quạ Khói nhang nào đă quyện trong gió hờn đưa hồn người tử sĩ
về đây đứng cùng những người bạn chiến đấu năm xưa bên bờ sông Thạch Hăn, Huế,
Thừa Thiên, Quảng Trị, Đông Hà, Cao Nguyên, B́nh Long, An Lộc, Cà Mau, Năm Căn,
Xuân Lộc, Châu Đốc, Cần Thơ.v.v... suốt bốn vùng chiến thuật hành quân. Ôi
thương quá, Nước Nam hùng anh vẫn c̣n những đứa con của mẹ cùng chung vai khấn
nguyện một lời thề.
Đại diện Ban Tổ Chức, cựu Trung Tá Nguyễn Phán tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 8 TQLC
đă gởi đến hơn sáu trăm quan khách bài cảm nghĩ và tri ân thật cảm động như sau:
Hôm nay, kỷ niệm 49 năm thành lập binh chủng TQLC, 49 năm là mốc thời gian đánh
dấu sự gắn bó keo sơn t́nh nghĩa huynh đệ của binh chủng. 49 năm, một chiều dài
để đo lường sự hy sinh thật vĩ đại của những người lính TQLC Việt Nam cho binh
chủng, cho Quân Đội và cho Tổ Quốc. Máu xương của họ đă trải đầy trên các chiến
trường của bốn vùng chiến thuật cũng như các chiến trường ngoại biên. Máu xương
của họ đă chan ḥa
cùng người dân Quảng Trị thật hào hùng thật vĩ đại để cắm ngọn cờ vàng trên Cổ
Thành Đinh Công Tráng. Máu xương của họ đă nhuộm đỏ trong bao nhiêu ngày đánh
bật quân thù ra khỏi thành nội Huế và ngày đó vào lúc 5 giờ 12 phút, những người
lính TQLC đầu tiên chiếm lại Kỳ Đài Huế. Máu xương của họ đă làm đậm nét thêm
cho mầu cờ của Quân chủng. Máu xương của họ cĩng tạo cho Sư Đoàn một Đại đơn vị
lừng danh được mang giây biểu chương màu Tam hợp. Và chính máu xương của họ đă
đổ ra để cho chúng ta c̣n tồn tại ngồi quanh đây trong ngày sinh nhật 49 năm của
binh chủng. Trong tinh thần đó, xin tất cả chúng ta cùng kính cẩn nghiêng ḿnh
kính chào người lính Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam Cộng Ḥạ
Tên tuổi của họ đă bất tử khi một Binh nhất Kế, một Hạ sĩ Thanh của Quái Điểu đă
lănh nguyên băng AK để cho Tiểu đội chiếm mục tiêu, một Thượng sĩ Ḥ của Trâu
Điên đă gục ngă bên bờ ruộng Đầm Dơi để cho Trung đội chiếm đầu cầụ Một Thiếu úy
Nghênh tan thây khi cứu đàn em ở chiến khu D, một Thiếu tá Dương Hạnh Phước, một
đại úy Kennedy, một bác sĩ Lê Hữu Sanh đă nằm xuống bên bờ phía Nam sông Vệ
Quảng Ngăi để cho Tiểu đoàn hoàn thành nhiệm vu..
Một Đại tá Nguyễn Thành Yên, một Trung Tá Lê Hằng Minh, một Trung tá Nguyễn Xuân
Phúc, một Trung tá Đỗ Hữu Tùng cùng đồng đội, đă một đời miệt mài trên khắp
chiến trường bách chiến bách thắng để bảo vệ quê hương. Một Nguyễn Đăng Tống,
Nguyễn Văn Nhiều, Nguyễn Đằng Phương, Trần Văn Hợi và hàng hàng lớp lớp khác,
sau ngày bi thảm của miền Nam, đă phơi thây nơi núi rừng Việt Bắc trong các trại
tù thâm sơn. Một Thiếu tá Liễn, Cang, Tấn đứng giữa lằn ranh của tử sanh vẫn
hiên ngang hào hùng bất khuất, phanh ngực, không chịu khuất hèn. Họ xứng danh là
những sĩ quan đầy chính khí, đủ liêm sĩ của người lính TQLC Việt Nam hiện đang
có mặt ngày hôm naỵ
Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam tự hào ngàn năm bất khuất, Cọp Biển sống chết có
nhau, huynh đệ bất diệt, khó khăn nào cũng vượt qua, trở ngại nào cũng khắc phục,
chiến trường nào cũng thích hợp bách chiến bách thắng. TQLC Việt Nam đă thăng
trầm cùng vận nước nổi trôị Đă tự hào dâng hiến, đóng góp, đền đáp phần nào t́nh
hệ lụy núi sông.
Một mai trong chuyến tàu thiên cổ
Nếu có người thương tiếc tiễn đưa
Th́ xin hăy rắc vào huyệt mộ
Chút t́nh hệ lụy núi sông xưa...
Kế tiếp là cựu Thiếu Tướng Bùi Thế Lân, Tư Lệnh Sư Đoàn TQLC lên phát biểu phần
cảm nghĩ của ông cùng các thân chiến hữu Viê.t-Mỹ gồm nhiều sĩ quan ưu tú và các
tướng lănh hiện diện, phần chuyển dịch do Đại tá Phạm Văn Chung đảm trách: Thay
mặt cho tất cả anh em cựu TQLC Việt Nam và gia đ́nh của họ từ khắp nơi trong
nước Mỹ, Gia Nă Đại về tham dự Đại Hội do Hội TQLC/Washington DC tổ chức. Chúng
tôi xin gởi lời chào mừng nồng nhiệt đến tất cả quư vi.. Đại Hội TQLC, địa điểm
tổ chức thường được luân chuyển thay đổi giữa các thành phố lớn trong nước Mỹ,
cứ hai năm một lần để bầu lại Ban Chấp Hành của Tổng Hội TQLC Việt Nam, riêng
năm nay được tổ chức tại vùng Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn này và cũng là lễ kỷ niệm 49
năm thành lập binh chủng TQLC/VN. Tôi đă hân hạnh là vị Tư Lệnh cuối cùng của Sư
đoàn TQLC/VN danh tiếng này, mà các bạn cũng từng là thành phần trong đoàn quân
này, nhưng tiếc thay Sư Đoàn đă biến mất cùng với quá khứ đau buồn của chúng ta
như các bạn đă chứng kiến.
Tôi cũng xin được nhắc quư bạn rằng mục tiêu cuối cùng của chúng ta chưa hoàn
tất. Tôi hằng mong ước, với sự ảnh hưởng về chính trị, về chính quyền và ngay cả
quyền công dân, bất cứ có dịp nào có thể, xin quư bạn hăy nói lên rằng vẫn chưa
có dân chủ, tự do ở Việt Nam. Mục tiêu cuối cùng của chúng ta vẫn sẽ là Dân Chủ
và Tự Do cho Việt Nam.
Từ 28 năm qua sau ngày chiến tranh Việt Nam chấm dứt. Đây là lần đầu tiên tôi có
dịp như tôi mong dợi để bầy tỏ ḷng biết ơn và lời cám ơn đến tất cả quư bạn đă
sát cánh chiến đấu dành tự do cho xứ sở nguồn gốc của chúng tôi là Việt Nam, đặc
biệt là đến những gia đ́nh các bạn đă hy sinh tính mạng trong biến cố đó. Lịch
sử thường luôn sang trang, chúng tôi bây giờ cũng đă là công dân của xứ sở vĩ
đại nàỵ Chúng tôi cũng có bổn phận phải bảo vệ và chiến đấu cho sự an toàn của
xứ sở dung thân của chúng tôị Có lẽ chúng tôi đă quá già nhưng con và cháu chúng
tôi đang sát cánh cùng thế hệ trẻ đang bảo vệ sự tự do và an b́nh cho quốc gia
này...'.
Thay mặt cho đoàn cố vấn Hoa Kỳ, cựu Đại tướng Walter Ẹ Boomer lên ngỏ lời chào
mừng các cựu TQLC trong ngày đại hội mà từ đầu năm 1962, TQLC Hoa Kỳ được gởi
sang làm việc bên cạnh các đơn vị TQLC Việt Nam với nhiệm vụ cố vấn, cùng vào
sinh ra tử trong nhiều trận đánh từ khắp nơi trên lănh thổ VN cho đến những giờ
phút cuối cùng của tháng tư năm 1975, đă tạo sự kết hợp, t́nh thân ái gắn bó
giữa những người lính TQLC Hoa Kỳ và TQLC Việt Nam.
Ban tổ Chức cũng đă mời phu nhân của cố Trung Tướng Lê Nguyện Khang (Tư Lệnh Sư
Đoàn TQLC đầu tiên từ 1960-1972) lên trao quà lưu niệm.
Phần đặc biệt là buổi lễ gắn Ngôi Sao Bạc cho cựu Trung Tá Lê Bá B́nh để tuyên
dương công trạng của vị Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 3 TQLC trong trận đánh Đông
Hà, mùa hè 1972 khi cùng với vị cố vấn John W. Ripley và các chiến sĩ gan dạ của
Tiểu đoàn đă anh dũng chiến đấu, dưới những trận mưa pháo dữ dội để ngăn chận
đường tiến quân ồ ạt của CSBV. Việc trao tặng huy chương Ngôi Sao Bạc đă được đề
nghị ngay sau chiến công nhưng t́nh h́nh chiến sự lúc bấy giờ có quá nhiều biến
chuyển căng thẳng tiếp đến biến cố 30-4-1975 nên sau ba mươi mốt năm mới có dịp
thực hiện buổi lễ gắn huy chương cho cựu Tr/tá Lê Bá B́nh từ
Bộ Quốc Pḥng Hoa Kỳ.
Cựu Trung Tá Pháo binh TQLC Đoàn Trọng Cảo thật lịch sự, ông tặng cho phu nhân
cố Tr/Tướng Lê Nguyên Khang và tôi mỗi người một huy hiệu TQLC Mỹ-Việt của đoàn
cố vấn Mỹ khắc lưu niệm. Để làm
quà, tôi cũng tặng lại ông cùng phu nhân cố Thiếu tướng Vũ Đức Nhuận, Nguyễn
Ngọc Loan và đề đốc Lâm Ngươn Tánh tập sách 'Một Thời Để Nhợ Ngồi cùng bàn c̣n
có Trung Tướng Lữ Lan. Ông nhắc đến người bác của tôi là Trung tá Trương Quang
An đă mất cách đây gần ba mươi năm, những kỷ niệm mà ông và bác An là bạn từ
thời mới ra trường quân đội, trẻ tuổi đời trẻ tuổi lính của những năm tháng đánh
giặc, trấn giữ tiền đồn Faifoo ngoài Hội AnĐ-à Nẵng từ đầu thập niên năm mươị
Nói chuyện với hai bác Lữ Lan, tôi ngậm ngùi nghĩ đến cái chết đau đớn của bác
An khi bị đầy ải ngoài trại giam Bắc Việt. Nhớ đến những ngày vui vẻ mà ông đă
cưng chiều tôi không những là đứa cháu mà c̣n như đứa con gái nhỏ thương mến v́
ông không có con gái để hay làm nũng và lí lắc như tôi, với ông.
Thỉnh thoảng tṛ chuyện qua điện thoại với cô Kim Nhung, tôi thích cung cách nói
chuyện mềm mỏng điềm đạm của cô, sau này tôi quư mến cô hơn qua những câu chuyện
mà người bạn tôi là em của cô kể lạị Lúc c̣n đi học, tôi rất thích đọc truyện
của các nhà văn trong Tự Lực Văn Đoàn như: Nhất Linh, Khái Hưng, Thạch Lam.v.v...
Nhất là những câu chuyện trong sáng nhẹ nhàng, nhân bản như Nhà Mẹ Lê, Gió Đầu
Mùa, Nắng Trong Vườn, Sợi Tóc của nhà văn Thạch Lam. Ngoài cảm mến văn tài ông,
tôi c̣n thêm nỗi thương tiếc sự ra đi quá sớm của ông khi tuổi đời chỉ mới ngoài
ba mươi (nhà văn Thạch Lam sinh năm 1910 và mất ngày 28 tháng 6 năm 1942 ở làng
Yên Phụ, ngoại ô Hà Nộị Ông mất đi, để lại người vợ trẻ và ba con thơ dạị Cô Kim
Nhung là con gái lớn, khi mồ côi cha chỉ mới lên sáu, bẩy tuổi). Hồi nhỏ, tôi
vẫn thường thắc mắc suy nghĩ: tại sao những người có tài như nhà văn Thạch Lam,
Vũ Trọng Phụng ( V.T.P sinh năm 1911 và mất ngày 3 tháng 10 năm 1939 tại Hà Nội,
hưởng dương 28 tuổị Ông mồ côi cha lúc c̣n rất nhỏ, nhà nghèo khó nên rất cần cù,
chăm chỉ tự học và vào đời rất sớm để phụ lo giúp mẹ hiền. Vừa đi làm vừa viết
sách báo nên chết trẻ v́ lao phổị Ông sáng tác rất nhiều tác phẩm giá trị như:
Không Một Tiếng Vang, Kỹ Nghệ Lấy Tây, Cạm Bẫy, Số Đỏ, Trúng Số Độc Đắc, Lấy
Nhau V́ T́nh, Giông Tố, Vỡ Đê.v.v...), nhạc sĩ Đặng Thế Phong ( người nhạc sĩ
tài hoa này tạ thế khi tuổi đời mới vừa 24 thanh xuân, tác giả của những ca khúc
nổi tiếng: Giọt Mưa Thu, Con Thuyền Không Bến, Đêm Thu ..v.v...) sao lại hay
chết sớm hoặc sao phải chịu cảnh nghèo khổ thế (?)! Đáng lư trời phải cho họ
sống lâu, hưởng được vinh hoa để họ tiếp tục nhả tơ cho đời nhiều tác phẩm hay,
đẹp cho đời, cho người thưởng thức thêm. Nên có đôi lần tôi hỏi cô Kim Nhung sao
không nối tiếp con đường viết văn của cha cô là nhà văn Thạch Lam. Cô bật cười:
Đâu phải người nào viết văn cũng được. Tài đó là trời cho đấy, NT ạ! Câu trả lời
đó làm tôi nhớ lại sự băn khoăn của ḿnh trước kia, những người đă được trời phú
cho tâm hồn mẫn cảm, tiếp nhận được những điều hay vẻ đẹp của vạn vật đất trời,
con người, loài vật, cỏ cây ...v.v... diễn tả và truyền đạt được những rung động
đó thành những áng thơ văn, nhạc điệu, lời ca, nét vẽ mà sao trời lại nỡ để họ
phải rời bỏ cuộc sống thế nhân này quá sớm, biết bao điều dở dang mà họ chưa kịp
nói hết cho đờị Thật là đáng tiếc!
Dịp này, tôi cũng rất vui được gặp cô và cựu Trung Tướng Ngô Quang Trưởng cùng
đến tham dự buổi đại hội TQLC. Khi tôi qua bàn bên cạnh để chào cô và ông. Với
cử chỉ lịch thiệp vui vẻ, ông bắt tay tôi và nói: 'Cám ơn cô Ngọc Thủy đă gởi
sách tặng chúng tôị Trong Mặt Trời Thơ của NT mới đây có nhiều bài hay lắm, tôi
rất thích'. Câu nói của ông làm tôi rất vui, buột miệng hỏi: 'Ồ, chú đă xem tập
thơ đó rồi ạ?'. Ông trả lời với giọng cười ấm áp: 'Tôi đă đọc hết rồị Những bài
Nhớ Đà Nẵng và Xa Đà Nẵng, Ngọc Thủy viết t́nh cảm lắm. Tôi rất thích những bài
thơ đọ Tôi cảm động v́ không ngờ ông đă đọc kỹ và nhớ cả tên một số bài thơ của
tôi mới gởi cách đó vài tuần. Trước đó, cô Kim Nhung cũng bảo với tôi là cô cũng
thích hai bài thơ này v́ cô có rất nhiều kỷ niệm ở Đà Nẵng. Ông nội cô người
Quảng Nam, nhưng sinh sống và lập nghiệp ngoài Bắc. (Sau khi người cha thân yêu
qua đời, cô và hai em trai theo mẹ về sống với bà nội ở trại Cẩm Giàng-Hải Dương
của gia tộc Nguyễn Tường. Tuổi thơ của cô trôi qua êm đềm trên mảnh đất hiền ḥa
gắn bó với gịng sông Thương đẹp đẽ mà nhạc sĩ Thông Đạt đă chuyển thành khúc
t́nh ca bóng mượt: '... Ai có về bên bến sông Tương, nhắn người duyên dáng tôi
thương... xa muôn trùng lưu luyến nhớ thương, mơ hoài h́nh bóng không quên...!').
Khi cô lớn lên, lập gia đ́nh th́ trở lại sống nhiều năm ở Huế và Đà Nẵng cho đến
ngày phải rời bỏ quê hương. Ai xa quê hương, rời bỏ chốn dấu yêu cũng mang theo
trong ḷng bao nỗi nhớ xót xạ Đó là tâm trạng của tất cả mọi người chúng ta, nên
tôi muốn được chia xẻ nỗi nhớ niềm yêu cùng những ai đă từng ghé thăm, ở cùng và
luôn gần gũi thân thiết với Huế, Đà Nẵng, Hội An... một thuở nào... Và cũng kính
tặng đến cô chú Ngô Quang Trưởng, hai bác Lữ Lan, hai bác Lữ Mộng Chi, Nguyễn
Phú Thọ, Lư Tống (người bạn c̣n trong ṿng lao lư v́ lư tưởng Tự Do) và những
người có mối t́nh cao thượng đẹp đẽ của t́nh Bắc duyên Nam:
Miền Bắc có vùng tên Hạ Long
Tiên Sa th́ ở giữa miền Trung
Rồng mà hiện xuống Tiên cùng hiện
non nước tôi ơi đẹp lạ lùng!
núi dài, dài nhất, gọi Trường Sơn
Đà Nẵng tựa ḿnh bên núi non
tôi đă đến đây nh́n biển, núi
từ đây, tôi đă vượt trùng dương...
từ đây, tôi biết thương và nhớ
hạt muối Cà Mau, quế Quảng Nam
cái mặn, cái cay từng xót dạ
hẹn cùng Băi Bụt một ngày thăm...
tôi nhắc Tiên Sa, nhớ một người
cầm tay tôi nói rất xa xôi:
'em đâu phải ở trên trần thế
mà lạc chi đây giữa cơi đờỉ'
bao năm rồi nhỉ Hàn Giang nhỉ
ḍng nước trôi qua mấy băi cồn
tôi ở quê người mơ nắng Ải
thấy mây giăng trắng Ngũ Hành Sơn...
bao giờ Phố Hội tôi về lạỉ
ḿ Quảng thơm lừng vị lạc rang
nước mắm Nam Ô từng thắc mắc:
tiệc ngon ai khiến cứ mau tàn
tôi từ miền Bắc lạc miền Trung
rồi lạc Quê Hương giữa băo bùng
có những đêm dài nghe sóng vỗ
mơ về Đà Nẵng ngắm Non Sông...
khi xa Đà Nẵng, tôi buồn lắm
nh́n lại Hàn Giang cứ thấy tôi
nước chảy mà sao ḷng chẳng chảỷ
là yêu thương lắm, dễ chi rời...
vậy mà... chớp mắt xa Đà Nẵng
xa Ngũ Hành Sơn, xa Hội An
xa cả Bồng Miêu, xa Băi Bụt
chỉ gần măi măi... mây lang thang!
bao giờ về nhỉ, thăm Đà Nẵng
lên tới Hải Đăng, gió lạnh nhiều
tận cuối chân trời tôi đốt lửa
đầu non cố quận gió không theo!
tôi xa Đà Nẵng là xa nước
xa thời thơ ấu bạn - ấm êm
xa phố đỏ rêu từng mái ngói
xa hoài mỗi sáng mặt trời lên!
mà tôi xa nhất lời ai nói
giọng miền Trung mềm như lụa bay.
cô gái Bắc Kỳ yêu tiếng Huế
nào ai muốn níu lại bàn tay!
ghét anh lắm nhé... anh Đà Nẵng
nói thế cho buồn mây Hải Vân
nói thế cho xa... cho bớt giận
mà sao lạ nhỉ vẫn bâng khuâng?
n.t.
Tôi nghĩ Tr/Tướng Ngô Quang Trưởng khi đọc hai bài thơ này, chắc đă nhớ đến
những ngày tháng gắn bó với quân với dân mà ông rất thương mến và quan tâm đến
họ từ lúc ông được bổ nhiệm ra HuếĐ-à Nẵng làm Tư Lệnh Sư Đoàn I tiếp đến là Tư
Lệnh Quân Đoàn Ị Là vị sĩ quan xuất thân từ khóa 4 Cương Quyết, Thủ Đức (1954).
Mười năm sau, vị Thiếu tá Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 5 Dù này đă góp mặt trong
trận đánh thắng lớn ở Quảng Tín tiếp theo những trận điều quân chiến thắng lẫy
lừng khác ở các mặt mặt trận Đà Nẵng, Quế Sơn, Đông Hà, Sơn Tịnh (Quảng
Ngăi).v.v... trong những năm saụ Từ lúc đảm nhận chức vụ Đại tá Tư Lệnh Sư Đoàn
I (1966), ông đă có mặt cùng tất cả các quân binh sĩ trong khắp các trận đánh
thư hùng oanh liệt ở địa đầu giới tuyến là nơi chịu áp lực đánh phá nặng nề nhất
của CSBV như trận Tổng Công Kích Tết Mậu Thân ở Huế, với sự đề cao cảnh giác
trong những ngày hưu chiến, ông vẫn cùng với các quân binh sĩ túc trực ngày đêm
trong tư thế sẵn sàng ứng chiến và đă chống trả mănh liệt để đánh bật cuộc xâm
lăng hung hăn này vào năm 1968. Rời khỏi HuếĐ-à Nẵng để làm Tư Lệnh quân đoàn IV
một thời gian. Ba năm sau, t́nh h́nh mặt trận miền Trung lại sôi bỏng hơn lúc
nào hết trong chiến dịch Nguyễn Huệ với kế hoạch xâm lăng đại quy mô của cộng
quân đánh thẳng vào Tri.-Thiên cuối tháng ba năm 1972. Tháng 5-1972, Tướng Ngô
Quang Trưởng về lại Vùng I giữa thế quân đang hồi căng thẳng, cộng quân vừa
chiếm giữ Quảng Tri.. Để t́m lại con đường yên lành cho dân, vị tướng Tư Lệnh
Quân Đoàn I đă nhanh chóng điều động các đạo quân tinh nhuệ, những Sư Đoàn Dù và
Thủy Quân Lục Chiến tạo thành chiến thắng to lớn vẻ vang, đă tái chiếm được Cổ
Thành Quảng Trị vào ngày 16-9-1972, sau hơn năm tháng chiến đấu thật dũng mănh.
Để dành lại từng tấc đất thân yêu, biết bao hy sinh xương máu của những người
chiến sĩ anh hùng và dân lành vô tội đă đổ xuống trong cuộc chiến xâm lăng tàn
bạo nàỵ Bao nhà tan cửa nát, niềm tự hào của người dân nơi đây là thành tŕ
Quảng Trị oai phong bề thế với bốn cửa Tiền Hậu Tả Hữu uy nghi, có đồn Đinh Công
Tráng kiên cố, có hào lũy đào sâu bao bọc chung quanh, nhưng không kém phần thơ
mộng với bờ hồ hoa sen hoa súng bốn mùa nở ngát hương thơm. Những con đường Bờ
Hồ nối liền ngả tư Trần Hưng Đạo - Quang Trung, Gia Long, Hồ Đắc Khanh rợp bóng
mát cây già, êm êm tiếng guốc khua vang những buổi học trưa chiều cùng những
buổi họp chợ vừa tan. Bổng chốc, ngườ́ dân hiền nơi đây đă bị giặc Cộng gây nên
cảnh khốn khổ tang thương, thành hào xưa xây đắp từ bao đời nhà Nguyễn, mà không
lâu trước đó (năm 1885) c̣n là nơi vua Hàm Nghi nương náu trước khi vào chiến
khu, đă không c̣n ǵ ngoài cảnh tường rơi ngói đổ điêu tàn dưới đạn bom tàn phá
của CS. Những ngày khói lửa của mùa hè 1972 đau thương đó chưa kịp ráo khô gịng
lệ đỏ, chưa kịp dựng xây lại những hoang tàn đổ nát do giặc thù gây ra th́ miền
Nam thân yêu của chúng ta đă bị cưỡng chiếm. Cổ Thành Quảng Trị ngày đó c̣n lưu
lại chút dấu tích bi hùng lịch sử nay đă bị san bằng. Tiếc hận thay! Có c̣n
chăng là lửa khói c̣n quyện chặt trong ḷng đau dân tộc cùng bao người mỗi khi
nhớ đến nghĩ về mảnh đất Tri.-Thiên của mùa hè kinh hoàng 1972. Nhưng cùng lúc
trong tâm trí mọi người, lá cờ vàng ba sọc đỏ vẫn ngạo nghễ tung bay dưới bầu
trời nắng ấm quê hương như dàn cờ chiến thắng ḥ reo trong nỗi vui mừng của muôn
quân dân trong buổi sáng ngày các chiến sĩ QLVNCH cắm cao ngọn cờ vàng Tổ Quốc
trên bờ thành Đinh Công Tráng. Tung Bay!
Binh nghiệp lẫy lừng của Tr/Tướng Ngô Quang Trưởng vang xa và gắn liền với những
biến cố thăng trầm, trọng đại của đất nước. Tôi biết đến ông qua lời khen tặng
được lưu truyền rằng ông là một trong bốn ông Tướng trong sạch, thanh liêm từ
lúc tôi c̣n ngồi ghế trung học. Ông được sự kính trọng bởi không những là vị
Tướng cầm quân tài ba lại c̣n nhân đức, luôn đặt t́nh yêu đất nước lên hàng đầu,
thương lính thương dân hết mực. Là người nhận lănh trách nhiệm cuộc lui binh của
Quân Đoàn I xẩy ra vào giữa tháng 3-1975, gánh nặng lịch sử của vận hạn đất nước
thăng trầm lại một lần nữa đật trên vai ông. Nước Mất Nhà Tan, ông nghiêng vai
đón nhận những lời phê phán, chê trách cũng có, cảm thông cũng nhiềụ Ông không
lên tiếng bởi ḷng ông đă vỡ nát từ ngày buông tay theo cơ đồ sập đổ. Khi tôi
hỏi ông về quá khứ tháng ba năm 1975, ông nh́n tôi rồi trả lời với hai câu thật
ngắn: Đâu c̣n ǵ để nói và cũng không có ǵ để nói nữa, cô NT à! Sự im lặng qua
đi một vài giây, ông nghĩ ǵ sau đó tôi không biết nhưng tôi thấy thông cảm câu
trả lời của ông. Buồn và tiếc thay, có nói ǵ th́ miền Nam thân yêu cũng đă
không giữ được và bây giờ chúng ta c̣n ǵ để nói nếu
không là những hành động tích cực
và hữu hiệu cho sự đấu tranh sớm dành lại sự Tự Do, Dân Chủ cho dân tộc Việt
Nam. Tôi nghĩ đến những câu chuyện và một số người, nếu chưa có dịp nói lên được
những điều lợi ích cho dân tộc, cho thế hệ con em cần hiểu rơ ngọn nguồn những
biến cố lịch sử một cách đúng đắn, th́ thà im lặng hơn là nói ra những sự việc
khiến mọi người phải đau ḷng, nhức nhốị Tôi cũng chợt nghĩ đến sự cô đơn và
trống trải khủng khiếp của ông trong ngày cuối cùng rời bỏ Đà Nẵng, vụt chốc cả
một quân đoàn biến mất, những người thân yêu nhất là vợ con cũng chẳng biết ở
đâụ Ông biết làm ǵ với thế cuộc đă đổi xoaỵ Một ḿnh giữa băi biển Tiên Sa ngày
ấy, ông lặng nh́n non cao biển rộng quê hương một lần cuốị Tất cả nỗi niềm ông
trao gởi lại cho Nước Non, ngàn năm như vách đá dội lại tiếng đau vỡ âm thầm.
Như sự khép kín của ông từ bao năm nay, vẫn im lặng âm thầm, từ khi nghiêng vai
bước xuống cuộc đổi đời, xa Tổ Quốc.
Sau một phút trầm ngâm giữa cuộc đối thoại, chợt ông vui vẻ nói: Cô Ngọc Thủy
uống với tôi một chút rượu nhé. Tôi ngập ngừng, không biết nói thế nào để từ
chối v́ từ nào tới giờ có biết uống rượu đâụ Ông đă t́m được cái ly và rót ra
lưng ly rượu đỏ óng ánh: mời cô N.T. uống với tôi một chút rượu cho vuị Nể lời
ông, tôi ráng nhấp một vài ngụm nhỏ, chỉ sợ say th́ chết. Ông hỏi thăm tôi về sự
sinh hoạt, về mấy tác phẩm mới, về Cánh Diều Thơ Ấu, về Một Thời Để Nhớ Lê Hằng
Minh, về Trần Thế Vinh Và Phi Vụ Cuối Cùng mà theo ông nghĩ đó là những đóng góp
tích cực tạo thêm điều tốt đẹp cho văn hóa, hữu ích cho quân đội VNCH và cộng
đồng ở hải ngoại...Tôi cảm động khi nghe những lời ông khích lệ tinh thần cho
tôi và thật t́nh quư mến cung cách tṛ chuyện vui vẻ của ông. Thật ḥa nhă và
lịch thiệp. Tôi thoáng nhớ lại lời kể của bác Minh Tâm có lần kể cho tôi nghe
những kỷ niệm đẹp ấu thơ khi hai bác cháu cùng đi dạo trên rặng đồi Bellingham,
trong đó có đoạn: Hồi đó ông ngoại hay sai bác ra nhà thuốc tây Ngô Quang Thọ ở
chợ Bến Tre mua thuốc. Thỉnh thoảng bác gặp anh Trưởng ra phụ ba ảnh đứng bán
thuốc tâỵ Lúc nào anh Trưởng cũng ân cần niềm nở với khách hàng, không phách lối
như mấy thanh niên con nhà giàu khác. Anh ấy thiệt lịch sự, tử tế mỗi khi đưa
thuốc cho khách hàng kèm theo câu nói nhă nhặn: đây là gói thuốc của em, đây là
gói thuốc của chú.v.v...
Và đúng với sự quư trọng của nhiều người, ông rất đáng kính mến từ trái tim hiền
ḥa, tốt đẹp tử tế mà tôi đă gặp và nh́n thấỵ Cuối buổi tiệc, tôi rời bàn xuống
ngồi với các anh chị Bến Cũ. Ông đi ngang với nụ cười cùng cái vẫy tay chào tạm
biệt. Tôi cũng giơ tay chào lại ông và nh́n theo dáng ông gầy gầy từ từ khuất
dạng giữa những người lính mũ xanh và quan khách đang chen bước ra về. Tôi nghĩ
đến h́nh ảnh ông đi giữa hàng quân hùng mạnh năm xưa cùng lúc với h́nh ảnh ông
lạc lơng buồn bă giữa gịng người tan tác ngày đổ vỡ quê hương. Hai h́nh ảnh
nhập nḥa lại trong buổi tối hôm nay chợt làm tôi thấy se thắt trong ḷng khi
nhớ tới quá khứ Việt Nam đau buồn đang bồng bềnh trôi nổi như vận nước điêu linh,
trải dài đă bao năm, bao giờ mới được yên vui!?
Xin được gởi lời nguyện cầu cho đất nước hôm naỵ Xin cho áng mây đen tối đang
bao phủ quê hương hăy chóng xua tan để trả lại bầu trời Tự Do trong sáng. Xin
cho mọi người yêu thương tin tưởng nhau bằng trái tim Việt Nam, nối nhịp dựng
xây được con đường quang phục vững chắc, rạng ngời!
Tàn khuya, gió lạnh bên ngoài thổi từng luồng heo hút. Vầng trăng nghiêng đă xé
đôi nửa mảnh rờị Tai tôi chợt nghe như vẳng lại tiếng sáo trầm buồn của giây
phút mặc niệm ban chiều làm chạnh nhớ đến lời người xưa: 'Non kỳ quạnh cơi trăng
treo, bến Phi gió thổi đ́u hiu mấy g̣, hồn tử sĩ gió ù ù thổi... (CPN)'. Gió đêm
nay đang xao xác thổi hồn tôi bay về nơi chốn heo hút xưa, những địa danh quen
thuộc mà tôi vừa nghe nhắc tới trong buổi lễ: Đông Hà-Quảng Trị, A Lưới, Khe
Sanh.v.v... với những tên tuổi hằng quen: Lê Hằng Minh, Nguyễn Xuân Phúc, Đỗ Hữu
Tùng.v.v... Những chiến sĩ lẫy lừng của TQLCVN. Tiếng gió nào có phải như tiếng
gió cát Hạ Lào đă thổi bay trời đất thành lửa đạn trong cuộc chiến Lam Sơn
(1971), mà dũng khí người Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 2 Trâu Điên Nguyễn Xuân
Phúc đă ngời lên như ánh thép, vung gươm chống đỡ giữa ṿng vây của địch tràn
xung hàng hàng lớp lớp. Bằng dũng cảm, can cường cùng sự nhậy bén như mũi tên
xuyên thẳng vào nguy nan, xem thường sống chết, quyết đưa dẫn đàn em bạt núi
băng rừng từ cứ điểm Đống Đa vượt qua tám cây số đường chim bay lửa đạn bắn tủa
như mưa từ phía nam biên giới Việt - Lào để về đến Khe Sanh gần đầy đủ, an toàn.
(Hơn ba mươi năm sau, để tưởng kính ngướ đàn anh trong binh ngũ của ḿnh, Thiếu
tá Lâm Tài Thạnh đă nhắc nhớ trong đặc san Sóng Thần như sau: Trung tá Nguyễn
Xuân Phúc, cựu Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 2 Trâu Điên & cựu Lữ đoàn trưởng Lữ
Đoàn 369. Một cấp chỉ huy mà tôi đă hănh diện nhận lệnh chiến đấu và phục vụ
dưới quyền của ông trong những năm chiến trận chống Cộng sản xâm lược thật sự vô
cùng khốc liệt đầy Mồ Hôi, Máu và Nước Mắt của chiến trường ngoại biên Cam Bốt,
của Hạ Lào LS 719, của Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, của Dành Dân Lấn Đất ở giờ thứ 25
Hiệp Định Paris trong cương vị Đại đội trưởng Đại đội 1/TĐ2 và Tiểu đoàn trưởng
TĐ9. Và cũng như lời của Th/Úy Phạm Công kể lại cái T́nh của vị chỉ huy đối với
tất cả đàn em ḿnh trong một cuộc hành quân vào xứ Chùa Tháp như sau: Thật là
may mắn cho chúng tôi, hoàn toàn vô sư.. 'Không thèm Whisky, chẳng cần Kắc Kè,
rượu Rắn' đó là điều mà Phú Quốc, Tiểu đoàn trưởng Robert Lửa NXP nói qua giọng
vui mừng và khen ngợi, khi ông đang bay trên đầu chúng tôi, trước đó ông rất lo
lắng và đă vào ngay tần số Trung Đội để yểm trợ tinh thần cho những 'đứa cháú
dưới đất. Là cấp 'nhi đang đụng dưới đất mà có tiếng 'Ông Nội, 'Ông Cố Nộí ở
trên cao, xen vào tần số, xen vào chuyện nội bộ với những lời an ủi khuyến khích
như thế th́ chẳng khác nào tiếp tế cho những 'trái bom' dội lên đầu đi.ch. Trái
lại khi nghe: 'Bằng Mọi Giá, Bất Cứ Giá Nàó từ trời cao phán xuống chỉ khiến
'con cháú luống cuống rồi đưa đến t́nh trạng 'chày đánh đục, đục đánh chàư và
rồi là những con Thiêu Thân. Tôi tự hứa là nếu sau này thành cấp chỉ huy, tôi sẽ
theo gương Robert N.X.P qua cách xử thế này). Chiến công của Tiểu đoàn 2 Trâu
Điên do tiểu đoàn trưởng Nguyễn Xuân Phúc (1969-1972) điều động từ cuộc hành
quân Cửu Long-Kampuchia qua cuộc đổ bộ thần tốc từ bến phà Neak Luong hợp cùng
các đơn vị bạn đánh tan một Trung đoàn VC, tái chiếm được tỉnh lỵ Prey Veng
(1970), cộng thêm sự chỉ huy dũng cảm trong cuộc hành quân Lam Sơn (1971) đă làm
đầy thêm những chiến công lừng lẫy của Tiểu đoàn 2 TQLC. Với tám lần được tuyên
dương Anh Dũng Bội Tinh, Tiểu đoàn Trâu Điên đă được tưởng thưởng huy chương cao
quư của QLVNCH, đó là giây biểu chương Tam Hợp, tạo cho Sư Đoàn Thủy Quân Lục
Chiến Việt Nam thêm sức mạnh tự hào, oai phong. Không cuộc hành quân lửa máu nào
thiếu mặt những chiến sĩ gan ĺ và những người chỉ huy dũng mănh đó. Tiếc thay,
vào giờ phút cuối của ngày 29-3-1975 trong đoàn quân phải theo lệnh lui binh từ
Đà Nẵng, Trung Tá Nguyễn Xuân Phúc (Lữ đoàn trưởng LĐ 369 TQLC) và Trung Tá Lữ
đoàn phó Đỗ Hữu Tùng (cũng là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 6 TQLC đă góp công lớn
trong lần chiến thắng của trận đánh đẫm máu mùa hè 1972, cắm được ngọn cờ vàng
Việt Nam Cộng Ḥa trên Thành Đinh Công Tráng trong ngày tái chiếm lại được Quảng
Trị thân yêu) đă nhập tan vào gịng sóng xô bị cuồng lũ tràn dâng thành băo lớn
Nước Non, hồn xác biến theo cùng vận hạn Tổ Quốc tang thương, hờn
oán! Giờ đây, oai linh của những người trai hùng năm xưa đang ở tận ṿm trời cao,
giữa trời đêm họ là những v́ tinh tú sáng ngời, rực bay khắp bốn phương trời quê
hương!
Xin được thành kính tri ân và tưởng nhớ đến: những người chết cho Quê Hương nằm đâu bờ bụi dọc dường Bắc Nam?!
n.t.
Buổi sáng chủ nhật hôm sau, tôi vừa mở mắt đă thấy ngay bầu trời cùng mầu xanh
tươi cây lá của rừng thông ngoài cửa sổ căn pḥng. Tôi nằm lặng im một lúc rất
lâu, v́ chợt thấy cảm giác rung động trong ḷng như đang c̣n thuở nào trên căn
gác nhỏ của ngôi nhà gỗ xinh xắn ấm áp nằm trên con dốc Cộng Ḥa, Đà Lạt.
Những ngày hè thần tiên của tuổi mười sáu, mười bẩy với những buổi sáng vừa mở
mắt, tâm hồn đă được ôm choàng lấy bầu trời Cao Nguyên rực rỡ in bóng thông xanh
cao vút như bao niềm ước mơ tuổi trẻ luôn mong được chắp cánh bay xa, được làm
đẹp cho đời cho người cho cuộc sống cho quê hương. Mới đó đây mà. Tôi thấy sự
rung động và tâm trạng ḿnh in hệt như hồi đó, có đổi khác ǵ đâụ Chỉ có tuổi
tác cuộc đời đổi khác mà thôị Ủa, mà đâu chỉ có vậy, ngó kỹ, bầu trời này đâu
phải bầu trời thơ mộng của quê hương, rừng thông kia đâu có phải là rừng thông
đă ươm hương rải phấn cho tâm hồn thiếu nữ tôi ngày nàọ Ḷng chợt buồn làm niềm
vui mới đó vụt biến mất. Tôi nh́n thấy những dấu chân gót nhỏ của tôi hồi đó
đang nhẹ nhàng đi vào cánh rừng thông năm xưa, mờ dần... hun hút xa...!
Sáng nay, tôi định đi theo anh chị Nguyễn Phán, Phan Công Tôn đến thăm trường
Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ-Quantico/WA là nơi chú Lê Hằng Minh và nhiều sĩ quan
ưu tú TQLC Việt Nam được đào tạo thêm những kiến thức về binh nghiệp. Nhưng thấy
trời nắng gắt quá, tôi thôi không đi nữạ Mười hai giờ, anh chị Phạm Như Đà Lạc,
Nhựt, Hiệp, Trác, Kim và tôi cùng đến Sàig̣n Housẹ Buổi ăn trưa hôm nay có mặt
Thiếu Tướng Lê Quang Lưỡng. Ông thân ái tṛ chuyện với mọi ngườị Khi nghe giới
thiệu tôi là tác giả viết về cố Trung Tá TQLC Lê Hằng Minh và đại úy phi công
Trần Thế Vinh. Ông nói: Đó là những người anh hùng. Việt Nam có rất nhiều anh
hùng như vậy đă làm rạng danh cho đất nước. Rồi ông hỏi: Cô NT là nhà báo ha??
Tôi lắc đầu nhưng vẫn không quên thói quen 'nghề nghiệp' bảo hôm nào có dịp sẽ
xin phỏng vấn ông. Ông cười nói: Tui ngại trả lời mấy chuyện đó lắm cô nhà báo
ơị Tôi cũng cười không nói ǵ nhưng sau khi ông cho tôi biết chú Lê Hằng Minh
cũng là người bạn học thân với ông từ mái trường trung học Huỳnh Khương Ninh.
Tôi hỏi ông có phải cùng nhập ngũ ở quân trường Thủ Đức như chú Minh và nhiều
câu hỏi tiếp theo câu chuyện sau đó như một sự tṛ chuyện b́nh thường. Ông vui
vẻ trong cung cách dung dị đặc biệt của người miền Nam như mảnh đất Thủ Dầu
Mô.t-B́nh Dương. quê ông với nhiều trái ngọt cây lành. Thuở nhỏ, chưa biết ước
mơ, ông chỉ thích đi học, thích bộ môn thể thao đạp xe đạp hoặc đua xe mà thôị
Đến khi vào Trung học, thường đi ngang băi đất trống (sau này là góc chợ cá, ngả
tư Trần Quốc Toản & Lư Thái Tổ) làm nơi huấn luyện nhẩy dù. Ông bắt đầu say mê
h́nh ảnh hào hùng và táo bạo của người lính Nhẩy Dù từ đó. Gia nhập quân đội từ
khóa 4 của trường vơ khoa Thủ Đức (1954), từ đó ông đă chọn được ước mơ riêng
của ḿnh. Qua nhiều năm trong binh nghiệp với nhiều trận đánh khắp nơi từ các
chiến trường miền Trung, Hạ Lào, B́nh Long-An Lộc.v.v... Ông được đảm nhận chức
vụ Tư Lệnh Sư Đoàn Nhẩy Dù thay cho Trung Tướng Dư Quốc Đống năm 1973 đến tháng
tư năm 1975. Tôi hỏi về những việc làm và cảm nghĩ của ông trong gần hai năm với
trọng trách to lớn đó, Thiếu Tướng Lê Quang Lưỡng trầm ngâm vài giây như nhớ về
quá khứ rồi ông từ tốn cho biết: 'Điều đó làm cho tôi rất hănh diện và vui mừng.
Bởi tôi có thêm cơ hội để giúp các anh em chiến sĩ Dù nhiều điều kiện tốt đẹp
hơn. Chúng tôi vẫn mong tạo được nhiều chiến thắng để tiết kiệm được xương máu
và đất nước sớm có hoà b́nh độc lập'. Ngừng lại vài giây, ông thở dài: 'Nhưng
thế cờ chính trị thay đổi quá mau, chứ quân đội ḿnh vẫn giữ được tinh thần
chiến đấu cao, cô Ngọc Thủy cũng biết đó, quân đội Việt Nam đâu có thiếu những
người chiến sĩ tài ba dũng cảm'. Rồi giơ hai tấm h́nh của cố Trung Tá TQLC Lê
Hằng Minh và Đại Úy phi công Trần Thế Vinh trên mặt b́a sách, ông cao giọng: 'Đây,
những người chiến sĩ gan dạ như thế này, họ đâu có chịu thua cuộc trong chiến
đấu, hy sinh cho đất nước, đúng không cố. Thốt nhiên, tôi cũng buông một tiếng
thở dài như ông. Cuộc chiến đấu một mất một c̣n dành Độc Lập trong khói lửa đă
qua rồi, nhưng những tấm gương hy sinh cao cả của những người chiến sĩ Quân Lực
Việt Nam Cộng Ḥa vẫn rực sáng ngời ngờị Rồi đàn em, thế hệ mai sau của chúng ta
chắc chắn sẽ nối tiếp những bước chân kiên cường bất khuất của những người cha
anh đó để tiếp tục sứ mạng tô thắm những trang sử Việt kiêu hùng, đem lại Tự
DoĐân Chủ thịnh cường cho Tổ Quốc thân yêu một ngày không xạ Điều quan trọng là
những người Việt ở hải ngoại làm thế nào để dưỡng nuôi và hun đúc ngọn lửa tinh
thần đó cháy sáng măi trong niềm tin yêu, hy vọng, tự hào cho những người tuổi
trẻ, những người của thế hệ tương lai, tiếp nối!
Chiều về, anh em bạn hữu chúng tôi quây quần trong căn pḥng khách của anh chị
Nguyễn Phán dùng một bữa cơm gia đ́nh đầm ấm. Có Thiếu Tướng Bùi Thế Lân và vài
vị TQLC đến thăm. Với một b́nh trà nóng trong không khí thân mật, ông ngồi kể
cho chúng tôi nghe thật nhiều câu chuyện lư thú và cảm động về cuộc đời binh ngũ,
đồng đội, chiến đấu.v.v... Thỉnh thoảng ông ngừng câu chuyện một chút, quay sang
tôi như thể dặn ḍ: Nhưng mà cô nhà báo đừng có đăng lên báo đấy nhé. Tôi cười,
trả lời ông: Thiếu Tướng cứ yên tâm, NT nhớ rất kỹ từng lời từng tên từng chữ
một, sẽ không viết sai một chữ nào đâu ạ! C̣n thêm anh chàng Hiệp lâu lâu lại
làm bộ nhắc chừng: Thiếu Tướng kể chuyện đó ra phải hỏi kỹ lại coi ở đây có ai
là nhà báo không? Làm ông lại ngưng ngang, quay sang tôi, nói vội: Đấy, đấy, nhà
báo nghe rồi bỏ, đừng viết lên báo nhé. Căn pḥng lại rộn vang lên những tiếng
cười đùa vui vẻ. Phải nói rằng, ông có lối kể chuyện rất vui và dí dỏm. Quư vị
nam nhi say mê không nói làm ǵ, chứ cánh phụ nữ chúng tôi như chị Hà, Tôn, Thu,
Kim cũng bị cuốn hút vào câu chuyện nhà binh, có những lúc cười quá đi thôi,
cười ra nước mắt, lắm chuyện vui nhưng cũng không thiếu những chuyện buồn đau
ngậm ngùị Anh chị Phạm Như Đà Lạc phải lái xe về Richmon mất hai tiếng mà cứ
đứng lên ngồi xuống mấy lần mới đi về được. Khi chúng tôi tạm chấm dứt câu
chuyện 'vui buồn quân ngú để chia tay, đồng hồ đă chỉ quá một giờ khuyạ Gió bên
ngoài đă thổi la.nh. Hàng sao đêm đă thắp sáng đầy trờị Và một ngày vui cũng đă
quạ
Sáng thứ hai, chúng tôi kéo nhau đến tiệm bún ḅ Huế trong hành lang Eden để
thưởng thức những tô bún nóng thơm ngon đậm đà trước khi lên đường đi Delawarẹ
Chúng tôi khởi hành vào lúc giữa trưa, nắng ấm chan ḥạ Bọn tôi gồm mười người:
anh chị Nguyễn Phán, anh chị Phan Công Tôn, tôi và chị Kim, Mai Bá Trác, Nhựt,
Bác Ái, Hiệp chia làm ba xe dong ruỗi đường trường xa lộ gần hai tiếng, băng qua
thành phố Maryland, qua cây cầu hùng tráng Bay Bridge bắc ngang eo biển nối liền
từ Annapolis chạy dài mấy miles sang phía bên kia bờ, rồi thêm nhiều dặm nữa mới
tới được nhà hai bạn Hàọ Tới nơi tự dưng tôi muốn... xỉụ Cơn chóng mặt và nghẹt
thở mà tôi bị vướng phải cách đây hơn một năm, tự nhiên tái xuất hiện nhè ngay
lúc này, làm tôi vừa bước chân vào nhà, chào gia chủ xong là chạy vội ra salon
ngả nằm xuống như chiếc lá rơị Mấy chị ra gọi mấy lần cũng không cách ǵ gượng
dậy nổị Tôi bị nhận ch́m vào sự nghẹt thở một cách khổ sở, tai lùng bùng nghe
những lời đối thoại phía bên bàn ăn, tiếng nói vọng lại nghe như mơ hồ. Đầu óc,
tim gan tôi giống như đang bị treo cao... lơ lửng, xiết chặt, không thở được.
Tôi sợ ghê lắm, cơn chóng mặt này đă đến với tôi vài lần rồị Hôm nay là ngày tôi
đi chơi, các bạn đang vui vẻ đông đầy, tôi đâu thể nằm hoài được chứ. Phải ráng
ngồi dậy thôị Có lẽ nhờ tự nhủ như vậy, kèm theo tiếng gọi của mấy anh chị một
lần nữa v́ món khai vị đầu tiên là con vịt bị lôi ra cắt tiết lúc khách mới tới
đă thành mấy dĩa tiết canh cùng nồi cháo gỏi vịt ngon lành rồị Tôi ráng gượng
dậy tới bàn ngồi dựa vào ghế, không ăn được nhưng cố uống từ từ ly nước lạnh cho
tỉnh táọ Các anh chị không biết ǵ hết, chỉ tưởng tôi bị mệt một chút rồi thôị
Hơm nay Hào tiếp đăi khách rất nhiệt t́nh chu đáo với đầy đủ rượu ngon, thức ăn
tươi với bẩy món đặc biệt hấp dẫn. Thêm mấy tay nói chuyện diễu có hạng của chú
Tư Cầu (Nhựt), Hiệp, Hào làm chúng tôi cười ngả cười nghiêng, cười nhiều đến nỗi
cơn chóng mặt và nghẹt thở làm khó tôi lúc năy cao bay xa chạy mất tiêụ Nhưng
cũng có lúc chúng tôi ngậm ngùi nhắc đến những người bạn, người anh khả kính đă
rời bỏ cuộc đời, người thân như: Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan, Bác sĩ Tô Phạm
Liệu.v.v... trong niềm tưởng nhớ, thương tiếc. Khi Hào hỏi tôi: NT có hài ḷng
và vui nhiều không? Tôi thực sự vui vẻ cám ơn Hào đă dành tất cả những ưu ái hôm
nay để dành cho tôi và các bạn một buổi chiều rộn vang những tiếng cười, thân
mến, thoải máị Và cũng cám ơn Nguyễn Bác Ái (chủ tịch cộng đồng VN Oregon) đă 'hy
sinh' đổi vé không về Oregon chiều nay để tôi có dịp biết thêm thành phố nhỏ
Delaware và có một ngày vui với gia đ́nh Hàọ Khoảng trời xanh qua khung cửa sổ
ngập đầy ánh nắng ban trưa, chuyển qua mầu chiều dịu, rơi xuống cơn mưa nhỏ rồi
tối dần chẳng ai haỵ Lẳng lặng, tôi tạm rời xa bàn tiệc vui năm mười phút để lẻn
ra đứng cạnh chậu hoa huệ đang tỏa hương thơm ngọt ngào như mầu hoa trắng toát
tựa cành thủy tiên khôi nguyên của ngày xuân buổi tết. Chỉ như t́nh cờ đứng ngắm
cảnh một ḿnh qua góc cửa sổ, nhưng đó là những giây phút riêng, rất riêng của
tôi không ai chia xẻ được. Chỉ cần vài phút riêng tư, để đón hương hoa huệ vào
trong hồn, như vừa t́m xong một ư thơ, tôi thấy niềm vui trong ngày của ḿnh
trọn vẹn hơn. Giống như người làm vườn vừa tưới xong bụi hoa cuối cùng, bụi hoa
mà ḿnh cưng quư nhất, để an tâm khép cánh cửa vườn lại, thơ thới trở vào nhà,
ḥa nhập cùng những người bạn đang cười nói vui vẻ bên trong kiạ
Khi chúng tôi từ giă cuộc vui, rời khỏi căn nhà ấm cúng của gia đ́nh Hào, thành
phố nhỏ chạy đọc theo bờ biển này đă ch́m sâu vào bóng đêm. Hẹn nhau lần tới sẽ
dành th́ giờ đi biển, đi câu cá vớt tép chơị Về, đi ngang những căn nhà nhiều
cửa sổ phía trước được thắp sáng bằng những cây đèn cầy nhỏ. Có một chút ǵ ấm
áp, một chút ǵ lặng lẽ gợi nên trong ḷng người khách qua đường giữa đêm khuyạ
Rời khỏi Delaware, chúng tôi đi qua một thành phố nhỏ nữa gần đó trên đường về,
rẽ vào downtown Dover chạy một đoạn dài trên con lộ chính, đă im ĺm thưa vắng
xe cộ v́ đă quá nửa đêm rồi, gịng sinh hoạt của thành phố nhỏ êm đềm Dover đang
đi vào giấc ngủ yên tĩnh không rộn ràng. Dừng xe lại ở một trạm xăng, tôi muốn
uống một ly cà phê nóng để cầm cự với cây kim đồng hồ đă chỉ hai giờ sáng. Chưa
có buổi tối nào tôi ngủ say vùi như thế khi về đến nhà.
Sáng thứ ba, tôi vội vă thu xếp lại hành lư, các anh chị đang đợi cùng đi ăn
sáng đễ tiễn tôi về lại Calị Mười người chúng tôi ngồi ṿng quanh một chiếc bàn
tṛn trong nhà hàng. Sau đó sẽ thiếu mất một người là tôi, ngày mai, ngày mốt
những người bạn kia sẽ lần lượt bay về Oregon, Utah, Georgia, Houston, Dover...
chẳng biết khi nào mới có dịp gặp lại nhau đông đủ như vầỵ Nên vui được phút nào
th́ ḿnh hăy cứ vui bên nhau cho thoải máị Bữa điểm tâm được chấm dứt bằng dĩa
bánh có mấy tờ giấy bói bên trong. Tôi bắt được tờ giấy ghi hàng chữ: You are a
strong and sensitive person. Chi Kim, anh Phán xem xong nh́n tôi cười nói: Đúng
là Ngọc Thủy đó. Tôi không nói ǵ, chỉ mỉm cười và đưa mắt nh́n vạt nắng ngoài
kia, chắc cũng đang long lanh như ánh mắt tôi hiện giờ.
Rời khỏi nhà hàng, mặt trời chỉ mới quá ngo.. Tôi c̣n chút th́ giờ để dạo thêm
một ṿng thương xá Eden, vào quán cà phê uống thêm một ly nước dừa nữa mới tới
giờ ra phi trường. Xa lộ chiều nay thênh thang, xuyên qua những cánh rừng thông
xanh trải dài ngút mắt, vài chú nai đứng gặm cỏ bên b́a rừng, dễ thương và thật
hiền lành. Đó là những h́nh ảnh đẹp mang theo trên đường về của tôị Tạm biệt nhé,
thành phố đẹp xinh Hoa Thịnh Đốn đang chan hoà ánh nắng chiều rực rỡ!
Buổi chiều c̣n rong chơi ở Virginia, buổi tối đă có mặt ở San Jose ngập ánh đèn
mầụ Tôi là cánh chim bay vút trong trời bao la, mừng rỡ khi đă trở về ngôi nhà
nhỏ thân yêu nhưng ḷng cũng thấy bâng khuâng nhớ đến những ngày vui vừa qua với
những người thân quen đă gặp.
Hôm sau, tôi trở lại với những công việc phát thanh và báo chí hằng ngày nhưng
đầy ứ hơn b́nh thường một chút. May mà là nghỉ hè nên công việc bận rộn đưa đón
bé T.T. đi học hằng ngày được tạm miễn. Sau năm ngày đi Hoa Thịnh Đốn về, tôi
bắt tay ngay vào việc tổ chức chương tŕnh thi tuyển cho các em học sinh ở khắp
nơi dự thi Tranh Vẽ Thiếu Nhi Việt Nam với bản điều lệ Thông Báo vừa soạn xong,
lo chuyển đến các cơ quan truyền thông báo chí nhờ phổ biến, mời các Họa Sĩ làm
Ban Giám Khảo, quư Cố Vấn Bảo Trợ, chuẩn bị giải thưởng, quyển tuyển tập Tranh
Vẽ Thiếu Nhi bằng h́nh màu trên giấy láng dầy và địa điểm để tổ chức cuộc triển
lăm Tranh Thiếu Nhi sao cho được kết quả tốt đẹp. Rất vui và cảm kích khi trong
những bước đầu tôi đă mau chóng nhận ngay được nhiều sự hỗ trợ nhiệt t́nh từ các
bạn hữu, đồng nghiệp và quư vị phụ huynh như trong những lần tổ chức Thi Tuyển
Thiếu Nhi Tài Năng Mới hằng năm từ năm năm quạ Trong buổi họp mặt với một số các
anh em truyền thông Bắc Cali, bác sĩ Nguyễn Ư Đức và chị cũng ngỏ ư nhiệt t́nh
muốn giúp tôi mở rộng việc làm này bên Houston. Và trong lúc trao đổi câu chuyện,
anh Lê Văn Hướng vui miệng tặng cho tôi tên gọi Tiểu Long Nữ v́ thấy tôi hăng
say ôm mang nhiều chuyện quá như không hề biết mỏi mệt, ngưng nghỉ. Nhưng nếu
không có sự giúp đỡ của mọi người trong t́nh thân văn nghệ và quư mến, làm sao
tôi có thể gánh vác nổi những chuyện mong được thực hiện đó. Một lần nữa, trên
trang giấy này tôi xin chân thành cám ơn đến tất cả các anh chị và quư vị đă
tiếp sức cùng tôi, cho tôi sự vững tin rằng ở đâu, bất cứ lúc nào, luôn luôn có
rất nhiều những tấm ḷng thương yêu rộng lớn dành cho thế hệ tương laị Ngoài ra
tôi c̣n lo in ấn và phát hành Tuyển Tập Giữa Đời Có Những Niềm Vui như một lời
Đa Tạ đến quư độc giả và quư văn thi hữu đă cổ động và yểm trợ cho tạp chí VHNT
Suối Văn trong sáu năm quạ
Thật bất ngờ khi nhận được điện thoại của người bạn chưa gặp mặt bao giờ, ở tuốt
bên Anh quốc. Đó là tiến sĩ Trần Đức Phương, tác giả của bộ sách 'Chiến Tranh
Việt Nam Toàn Tập'. Anh cho biết vừa qua Mỹ thăm bạn bè ở Nam Cali tuần lễ trước,
tuần lễ thứ hai này về họp mặt khóa 27 Vơ Bị Đà Lạt ở Bắc Calị Anh gọi cho tôi
từ Sacramentọ Và tối đó khi trở lại San Jose, anh gọi điện thoại lần nữa cho tôi,
có th́ giờ nói chuyện thoải mái hơn. Anh cho biết c̣n đúng một ngày ở lại San
Jose, sáng sớm thứ sáu lại bay trở về Anh quốc, nên hỏi có thể mời tôi đi ăn
sáng ngày mai được không. Tôi vui vẻ trả lời; 'Được chứ, không những anh là bạn
mà c̣n là khách từ phương xa tới, làm sao NT có thể từ chối lời mời được'. Anh
lịch sự cám ơn tôi và hỏi có thể gặp tôi vào lúc mấy giờ, ở đâủ Tôi chỉ chỗ cho
anh đến một quán ăn chuyên về món Huế nằm ngay trên con đường Santa Clara để anh
xuống cho gần từ hướng North Downtown và hẹn gặp lúc 11 giờ rưởi trưa maị Anh có
vẻ ngạc nhiên, hỏi bằng giọng miền Nam chân thật:' Ủa, ăn sáng mà NT hẹn trưa
vậy à?'. Tôi bật cười, giải thích đại: 'Ở Mỹ ăn sáng là ăn trưa luôn đó anh.
Chắc ở bên Anh ăn sáng sớm lắm hả. Bên này, nhà hàng, quán ăn chín mười giờ họ
mới bắt đầu mở tiệm nên có đi ăn sáng giờ đó cũng không trễ lắm đâú. Chẳng biết
anh có nghĩ như vậy không nhưng cũng vui vẻ đồng ư, hẹn mai gặp.
Buổi trưa, tôi đến gặp anh ở quán Quảng Đà, bất ngờ gặp cả Nguyễn Tường Tâm và
anh N. Châu, anh Tâm trêu tôi: Đang ngồi nói xấu người đẹp tài hoa đâỵ Tôi cười,
ghẹo lại anh: Không sao, tài hoa th́ không dám nhận v́ không phải vậy, nhưng đă
là người đẹp th́ có nói xấu thế nào cũng vẫn đẹp như thường.
Anh Phương hỏi tôi ở đây có món nào đặc biệt, tôi gọi cho anh món bún Hến và dĩa
bánh bèo chén, c̣n tôi th́ vẫn mê bún ḅ Huế cho thiệt cay nồng. Anh kể cho tôi
nghe đời sống ở bên Anh không đầy đủ tiện nghi thoải mái như Mỹ, thành phố anh
cư ngụ không có nhiều người Việt nên mỗi khi thèm nhớ món ăn quốc hồn quốc tuư,
anh phải đáp xe lửa qua bên Pháp mới được thưởng thức lại, nhưng cũng không có
nhiều món và ngon như bên nàỵ Anh cho biết đă được Đại tá Ngô Văn Định tặng
quyển 'Trần Thế Vinh và Phi Vụ Cuối Cùng' của tôi khi ghé thăm ông hôm kia lúc
tôi c̣n ở D.C. Nguyễn Đức Phương là người lính Hải Quân xuất thân từ mái trường
Vơ Bị Đà Lạt. Anh rất yêu mến Quân Đội Việt Nam Cộng Ḥa nên sau những ngày tù
CS và trong những ngày tháng ly hương, anh đă bỏ rất nhiều thờ́ giờ, công sức để
cố gắng biên soạn thành quyển sách tài liệu về quân sử rất công phu, giá tri..
Ghi chép để dựng lại tất cả những trận đánh anh dũng và khốc liệt của Quân Lực
Việt Nam Cộng Ḥa từ những trận đầu Ấp Bắc-1963 đến trận cuối ở Xuân Lộc,
Sàig̣n-1975. Luôn luôn yêu mến và tự hào về QLVNCH nên anh đă gọi và chuyện tṛ
thăm hỏi tôi từ lúc nhận được tập sách 'Một Thời Để Nhơ viết về Lê Hằng Minh và
trận phản phục khích ở Phong Điền từ cựu Đại tá Tôn Thất Soạn gởi tặng, anh cho
biết rất ngạc nhiên và cảm phục trước một người phụ nữ có tấm ḷng với quân đội,
chịu khó t́m hiểu để viết về những người lính với h́nh ảnh đẹp đẽ, kiêu hùng như
thế. Thật ra, tôi chỉ viết bằng yêu thương và chân thành tri ân sâu xa tất cả
những người lính Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa đă cống hiến hết cả cuộc đời cùng
tuổi trẻ của họ cho Chính Nghĩa Tự Do, tôi thấy có bổn phận nói lên những hành
động, sự hy sinh cao cả của họ với ḷng kính trọng biết ơn mà thôị Qua vài lần
nói chuyện trên đường dây điện thoại viễn liên, lần này gặp mặt, anh vẫn nhiệt
t́nh khen ngợi, khích lệ những việc làm nhỏ bé của tôi nên tiếp tục vững bền.
Anh cũng thắc mắc hỏi tôi sao chỉ có một ḿnh mà làm được nhiều chuyện đến thế.
Nhất là hai tập sách viết về người lính QLVNCH. Động lực nào đă thúc đẩy tôỉ
Động lực nào ử Biết trả lời sao đây, thật t́nh tôi cũng chỉ là một người phụ nữ
nhỏ bé yếu đuối với nhiều trách nhiệm gia đ́nh trong cuộc sống, có bổn phận phải
chăm sóc lo toan, một mặt yêu thích văn chương, muốn đóng góp những hoài băo của
ḿnh bằng những sinh hoạt văn hóa nghệ thuật. Và chính sự đă trải qua, thấm hiểu
với mười lăm năm phải sống trong chế độ nghiệt ngă của cộng sản cùng bao tâm
trạng của những người tha hương c̣n mang nặng nỗi đau chung của dân tộc, những
thống khổ điêu linh c̣n ở quê nhà, tôi đâu thể nào im lặng không biết đau, không
biết hận, không biết đ̣i hỏi cho quê hương mau tiến đến chỗ độc lập. mạnh giàu,
người dân phải được sống trong an lành ấm nọ Nên tôi nghĩ cần phải cố gắng hơn
nữa, thật nhiều trong khả năng của ḿnh, dù đơn thân trong khả năng bé nhỏ nhưng
vẫn phải đi tới cùng mọi người, cùng nỗ lực, đấu tranh. Tôi chỉ mong sao có đủ
thời gian và sức lực để tiếp tục làm được những công việc cho hai mặt sống cần
thiết: gia đ́nh và xă hội sao cho tốt đẹp, chu toàn. V́ thế, tôi vẫn mong có
được những khích lệ tinh thần từ người thân, bạn hữu để tiếp tục nhiều công việc
c̣n đang ở phía trước mặt trong gịng thăng tiến cộng đồng và mục tiêu tranh đấu
chung của những người Việt tỵ nạn tại hải ngoại để sớm đạt được Tự DoĐân
Chủ-Mạnh Giàu cho đất nước thân yêụ
Nguyễn Đức Phương là người miền Nam, c̣n tôi là dân Bắc Kỳ, nói chuyện với anh
một hồi, tự dưng tôi chuyển qua giọng Nam Kỳ như: thiệt hả, vui quá hén, mắc
cười ghê, hổng biết, đúng hông, bởi vzậy... nhuyển như khi đọc truyện trên làn
sóng phát thanh mỗi tối cho thính giả nghe, tỉnh bơ như dân Nam Kỳ thứ thiệt.
Vui chuyện, tôi c̣n kể cho anh nghe lúc viết câu chuyện về Trần Thế Vinh, v́
muốn t́m hiểu thêm về diễn tiến trận đánh trong mùa hè1972 (là thời điểm T.T.V.
chiến đấu và ra đi) tôi mượn của cựu Đại tá Ngô Văn Định quyển sách tài liệu
Chiến Tranh Việt Nam Toàn Tập, nhằm lúc đó ông cũng đang cần sách nên đ̣i tôi
trả lại gấp. Quyển sách dầy quá, tới gần một ngàn trang, tôi đâu thể nào đọc
nhanh trong vài ngày được nên đành giả bộ làm ngơ, ôm đọc quyển sách đó hết mấy
tuần rồi mới mang trả. Nói xong tôi cười khúc khích, anh bật cười theo khi tưởng
tượng tới sự nhăn nhó của anh Định lúc đó, quái, không biết cái cô này làm ǵ mà
giữ cuốn sách lâu thế! Bộ sách này do Làng Văn xuất bản và phát hành từ năm
2001, tác giả chỉ giữ một số sách giới hạn để tặng những người đă giúp anh phần
tài liệu, thế mà khi trở về Anh quốc, nhớ tới câu chuyện tôi kể ra trong lúc
t́nh cờ vui miệng, anh đă đi t́m cho bằng được quyển sách mới, gởi sang tôi với
những lời tặng chân t́nh: 'Hy vọng N.T. sẽ t́m được sự hữu ích nào đó cho các
quyển sách mà N.T. sắp viết và để cùng nhớ về đất nước Việt Nam thân yêu đă
ngh́n trùng xa cách. Chúc N.T. luôn bền chí trong các hoạt động rất hữu ích cho
cộng đồng nhưng thầm lặng của ḿnh!'. Lá thư ngừng lại ở đó và tôi cũng ngừng
lại suy nghĩ với hai chữ thầm lặng kiạ Các việc làm nhỏ bé của tôi không có ǵ
đáng kể trước muôn ngàn đóng góp to lớn và thiết thực của nhiều người khác,
nhưng tôi thực sự tự hào v́ dân tộc Việt Nam đă có những người Lính Quân Lực
Việt Nam Cộng Ḥa đă chiến đấu rất anh dũng không cần phải được nêu danh, hy
sinh trong âm thầm lặng lẽ. Đă có những người dân Việt Nam cũng rất kiên cường,
âm thầm nhận lănh những hậu quả tàn khốc của chiến tranh, không than oán. Và có
những người mẹ người vợ người con của những người Lính người Dân ấy đă phải gánh
chịu nỗi bi thương mất mát to lớn trong đau khổ âm thầm. Và có biết bao những
người phụ nữ Việt Nam vất vả nuôi con học hành khôn lớn, dưỡng nuôi rèn luyện
cho con thành những người công dân ưu tú hữu dụng mà không cần nói đến công lao
đóng góp của ḿnh cho quê hương, xă hộị
Và trong những món quà tinh thần văn nghệ mới nhận được, tôi cũng rất thích thú
khi được đọc quyển Hồi Kư Về Gia Đ́nh Nguyễn Tường: Nhất Linh, Khái Hưng, Thạch
Lam của nữ sĩ Trần Thị Thế và Gia Đ́nh Tôi (là một tác phẩm gây nhiều thú vị cho
tôi lúc c̣n đi học) của nhà văn Duy Lam gởi tặng kèm theo bản sao mấy bức tranh
họa các phong cảnh đẹp uy nghi cổ kính của Hà Nội mà anh đă vẽ bằng ch́. Tôi nhớ
lại thuở c̣n đi học, sự yêu thích nhất là hội họa, niềm mơ ước của tôi là trở
thành họa sĩ, vẽ nên được những điều hay, cảnh đẹp bằng cây cọ nhỏ trên khung
vải trắng cùng với ḷng lôi cuốn say mệ Chao ơi, chẳng biết đó là mộng lớn hay
là mộng nhỏ mà cũng chẳng thành, bây giờ tuổi đời mỗi lúc một qua, mộng xưa mỗi
lúc thêm nḥa nhưng tôi cũng có thật nhiều kỷ niệm đẹp đáng nhớ với hội họa thuở
đời thơ mộng đó. Sẽ có một lúc nào, tôi sẽ cùng chia xẻ với các bạn những mẫu
chuyện tâm t́nh nàỵ Nhưng bức tranh sống động và gần gũi nhất mà ai trong chúng
ta cũng có thể tự pha màu và vẽ được cho ḿnh, đó là sắc thái vui buồn trong đời
sống, là t́nh yêu thương chân thật với những rung động mê say, nồng nàn của trái
tim. Đó là đời sống chan ḥa với những ước mợ Đó là cuộc đời rộng mở với thiên
nhiên, con người, loài vật cùng với thi ca, hội họa, âm nhạc, văn chương.v.v...
Ước mong các bạn đều có những bức tranh ư nghĩa và đẹp đẽ nhất trong tâm hồn với
mầu sắc thật dịu dàng, tươi thắm măị
ngọc thủy
(mùa hè 2003)