| MÙA XUÂN KINH HOÀNG |
|
|
hồi kư của người mỹ tho |
LTS: Cứ mỗi lần Tết đến
nhất là những cái Tết năm Thân th́ trong ḷng người Việt chúng ta đều bàng hoàng
đau xót nhớ lại mùa Xuân năm Mậu Thân 1968, một mùa xuân tang thương máu lửa
nhất của dân tộc Việt Nam do bọn Việt Cộng dă man tàn ác gây nên. Câu chuyện mà
Người Mỹ Tho kể ra dưới đây chỉ là một phần nhỏ trong muôn vàn chuyện thê lương
bất trắc mà người dân miền Nam phải gánh chịu thời bấy giờ. Cũng cần nói thêm
rằng đây là câu chuyện thật 100% mà khi đọc xong chắc chắc các bạn sẽ chia xẻ
cùng tác giả qua câu “ Tử sinh hữu mệnh”
1) Một người, một sac, một
honda: Câu chuyện xăy ra từ
Tết Mậu Thân 1968, lúc tôi đang là Phó Quận Trưởng Tiểu Cần tỉnh Vĩnh B́nh. Mặc
dù đă 36 năm trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ đến là tôi c̣n rùng ḿnh, dao động như
chuyện vừa mới xăy ra.
Chiều 28 Tết Mậu Thân,ḷng tôi thấy nôn nao nhớ nhà khôn tả, tôi cảm thấy như có
một cái ǵ vô h́nh nhưng thôi thúc mănh liệt là tôi phải về nhà ăn Tết mặc dù
trước đó tôi có quyết định ở lại Tiểu Cần vui Xuân với những màn hứa hẹn sôi nổi
như domino, tứ sắc, nhậu nhẹt... Tuy nhiên bây giờ tôi lại trở cờ 180 độ, thôi
th́ hy sinh bao cuộc vui để về với gia đ́nh sum họp ấm cúng hơn. Nghĩ thế, tôi
vội đi ngay sang tư dinh Quận trưởng, Thiếu tá B́nh vốn là người cùng quê Mỹ Tho
với tôi để xin phép về quê ăn Tết và được ông vui vẻ chấp thuận ngay.
Thế là sáng hôm sau 29 Tết, tôi phóng lên chiếc Honda SS50 với chiếc sac hành lư
lên đường thiên lư. Gọi là lên đường thiên lư cũng không ǵ quá đáng v́ từ quận
Tiểu Cần về tới Mỹ Tho lối 200 km , một khoảng cách thật là thiên lư đối với
t́nh h́nh đường xá xe cộ an ninh thời bấy giờ. Một người một sac một honda, tôi
rời quận lỵ Tiểu Cần sau khi căn dặn thằng Tiền ( một nghĩa quân mà vị Quận
trưởng biệt phái làm tà lọt cho tôi) coi sóc nhà cửa đàng hoàng. Sau hơn một
tiếng đồng hồ, xe băng ngang Ao Bà Om rồi rẽ vào liên tỉnh lộ 10 hướng về Vĩnh
Long. Lối 10 giờ sáng, tôi tới ấp Phú Ḥa, quận Càng Long th́ gặp một đoàn nào
xe hơi, xe lam, xe gắn máy đều dừng lại. Th́ ra là Việt Cộng đắp mô, 4 cái mô
theo thế cài răng lược đứng ngạo nghể trông đáng ghét như người đắp ra chúng.
Đến đây thiết tưởng cũng nên nói thêm là Phú Ḥa là ổ phục kích của Việt Cộng ,
v́ nằm trên trục di chuyển chính đến mật khu Dừa Đỏ( giáp ranh Kiến Ḥa). Rất
nhiều quân dân cán chính đă tử thương v́ ḿn bẩy hay bị chúng chận đường bắn
chết. Đoàn xe chúng tôi phải đợi gần hai tiếng đồng hồ để lính ĐPQ từ tỉnh và
Nghĩa Quân từ Quận Càng Long tới phá mô và càn quét bầy chuột nhắt V.C. Khi các
chiến sĩ ĐPQ và Nghĩa Quân vừa rút đi th́ đám chuột lại tập họp núp từ đàng xa
bắn sẻ đoàn xe chạy qua. Nhưng có lẽ tụi VC này chịu chơi mà run hoặc v́ chúng
bắn dở quá nên không ai bị trúng đạn.
Sau cùng th́ tôi cũng về tới Mỹ Tho lúc 6 giờ chiều. Hàn huyên tâm sự cùng gia
đ́nh xong là tôi vọt đi thăm mấy đứa bạn cùng trường Trung học Nguyễn đ́nh Chiểu
ngày xưa. Đến ngày 30, tôi và mấy đứa em lo phụ ông ngoại và má tôi dọn dẹp nhà
cửa, sắp xếp bàn thờ lễ vật cúng kiến rước ông bà và cúng giao thừa theo đúng
tập tục thiêng liêng của ba ngày Tết.
2) Một mùa Xuân máu lửa:
Tối mồng một Tết, trong khi tôi c̣n đang đánh cách-tê ở nhà lối xóm th́ nghe
tiếng AK nổ vang trời ,tôi vội vàng phóng về nhà. Tiếng AK vẫn nổ ḍn dă đến một
lúc sau, tôi nghe tiếng người khóc than, kêu réo nhau ơi ới trước nhà và từ đó
mới biết là tụi VC lợi dụng thời gian ngưng bắn để đồng bào ăn Tết đă bất th́nh
ĺnh tấn công khu Chợ Cũ nên dân chúng mới tản cư lên xóm tôi. Đến sáng mồng 2,
tin tức loan truyền thêm là VC đă tấn kích chẳng những khu Chợ Cũ mà luôn cả khu
Battambang, Bến đ̣ Thạnh Trị. Cho tới sáng mồng 4 th́ VC đă chiếm nửa thành phố
kể cả vùng nhà tôi. Tôi lén nh́n từ cửa sổ trên lầu th́ thấy toàn là con nít 15,
16 tuổi vác AK chạy lăn xăn, mặt mày ngơ ngác v́ Mán
rừng về thành th́ làm sao biết
đường sá. Với tâm trạng bấn loạn ấy cho nên gặp bất cứ ai trên đường là chúng cứ
phơ ngay bất kể già trẻ bé lớn, thường dân vô tội, chính thằng Vân bạn cùng xóm
tôi làm ở Bệnh viện 3 Dă chiến cũng bị chúng hạ sát ngay trước cửa nhà đến mấy
ngày sau gia đ́nh mới dám ra lượm xác.
Sau những giờ phút đầu tiên bị bất ngờ v́ “ lũ chó cắn trộm”, QLVNCH đă chấn
chỉnh lại hàng ngủ và tiêu diệt gần hết lũ con cháu Hồ tặc, giúp chúng thỏa
môäng sinh Bắc tử Nam. Đến mồng 6 Tết chỉ c̣n có đám giặc cỏ ở khu Cầu Thạnh Trị
là c̣n chống cự yếu ớt ở dọc bờ rạch Bảo Định. Nhà của Thiếu tá B́nh trên đường
Thái Lập Thành ở gần khu vực c̣n giao tranh nên tôi phải chạy tới di tản bà B́nh
và các con sang ở tạm nhà tôi. Trong giờ phút thiêng liêng của ngày đầu Xuân này,
lẽ ra mọi người Viêt Nam đang quây quần sum họp gia đ́nh, chia xẻ những vui buồn
năm cũ, phác họa công ăn việc làm năm mới, tưởng nhớ ông bà tổ tiên, thăm viếng
chúc tụng bạn bè cḥm xóm th́ trái lại họ phải lâm cảnh thê lương tang tóc,
người thân xa ĺa, nhân tâm ly tán, súng nổ máu rơi, cửa nhà tan nát. Tất cả chỉ
v́ bè lũ Cộng Sản đă phản bội lệnh ngừng bắn, chà đạp lên cả những giá trị
thiêng liêng truyền thống của dân tộc, gây thảm cảnh chết chóc điêu tàn trong
những ngày đầu năm. Đến ngày mồng 7,toàn bộ lực lượng tổng công kích của VC bị
tiêu diệt.
Và cũng kể từ đó tôi sống trong tâm trạng hoang mang lo lắng không biết làm sao
để về tŕnh diện nhiệm sở v́ lúc đó đường sá chưa được khai thông, chính quyền
miền Nam c̣n bận tâm dọn dẹp tái thiết thành phố đồng thời c̣n lo giữ an ninh
trật tự diện địa. Trong thời gian rối rắm này, tôi thường đến gặp Khánh là
Trưởng chi Thông tin quận Tiểu Cần có vợ ở Mỹ Tho nên cũng về đây ăn Tết rồi kẹt
luôn như tôi. Chúng tôi cứ theo dơi t́nh h́nh an ninh, do dẩm ở bến xe đ̣ để
định ngày trở về Tiểu Cần cho sớm. Hơn nữa, ngày nào cũng nghe thông cáo của
chính quyền Trung ương hối thúc các Quân Công Cán Chánh phải t́m mọi cách về
tŕnh diện nhiêm sở gấp làm chúng tôi càng nôn nóng thêm.
3) Quốc lộ kinh hoàng:
Quá mệït mơi v́ lo âu chờ đợi nên chúng tôi quyết định ra đi dù cho đường sá
chưa hẳn khai thông. Sáng ngày 14 â.l. tôi chở Khánh trên chiếc Honda mở màn cho
một cuộc phiêu lưu đầy bất trắc rủi ro. Xe tới Ngă Ba Trung Lương rồi rẽ vào
quốc lộ 4 hướng về Vĩnh Long, đường lộ vắng vẻ một cách rợn người, lâu lâu mới
thấy bóng dáng một vài chiếc xe gắn máy xuôi ngược, c̣n xe đ̣ xe hơi th́ tuyệt
nhiên chẳng có chiếc nào. Tôi thấy hơi rét nên hỏi Khánh:
-Khánh à! Sao đường sá ǵ mà vắng hoe thấy ghê quá. Muốn về hay tiếp tục đi nữa?
Vốn là sĩ quan BĐQ giải ngũ v́ thương tật, Khánh chịu chơi bảo tôi:
-Đi luôn đi chớ trở về làm ǵ. Thấy có xe Honda chạy ngược chiều với ḿnh th́ ok
rồi.
Thế là tụi tôi cho tới luôn bác tài. Xe tiếp tục qua Ngă Tư Long Định rồi Ngă Ba
Sầm Giang sắp tới ranh giới Nhị Quư th́ tôi nhác thấy đàng xa 2 cái mô đắp xẻ
tiền chắn ngang lộ. Tôi rụng rời tay chân định quày đầu xe chạy ngược về nhưng
đă trễ rồi, từ trong cḥi lá bên vệ đường, 4,5 thằng VC xách AK chạy ra chân
đường bảo chúng tôi ngừng xe ngay trên quốc lộ rồi dẫn chúng tôi vào cḥi lá
trong đó có gần 20 tên. Một thằng có vẻ là chỉ huy toán hỏi tụi tôi:
-Hai đứa bây đi đâu đây?
Đă chuẩn bị trước đó nên tôi trả lời ngay:
-Dạ tụi tôi xuống Cai Lậy lấy trứng vịt bỏ mối cho tỉnh v́ ở trên tỉnh hết trơn
trứng.
Hắn chận lời tôi :
-Được rồi, tụi bây buôn bán ǵ th́ để lát nữa vô trỏng mấy anh lớn xem xét.
Sau đó, hắn ra lệnh cho mấy tên chận bắt tụi tôi hồi năy:
-Mấy đứa bây ở đây tiếp tục chận bắt, tụi tao dẫn hai thằng nầy vô Ủy Ban Hành
Chánh.
Xong rồi chúng nó trên 10 tên chia làm hai nhóm trước sau áp giải Khánh và tôi ở
giữa đi trên bờ mẫu hướng về phía trong ruộng, đứa nào cũng lăm lăm khẩu AK chỉa
về chúng tôi như sẵn sàng nhả đạn. Không hiểu tâm trạng của Khánh ra sao chớ đối
với tôi con đường bờ đất lúc đó như là con đường dẫn đến đoạn đầu đài v́...trong
túi áo tôi có đầy đủ các thứ giấy tờ chết người như Chứng minh thư với h́nh ảnh
do Ṭa Tỉnh cấp chứng nhận tôi là Phó Quận Trưởng Tiểu Cần cộng thêm cái giấy
nghỉ phép ăn Tết do Thiếu tá Quận Trưởng kư và Tỉnh approve. Phen này tôi cầm
bằng cái chết trong tay v́ những thường dân vô tội mà c̣n bị VC thẳng tay hạ sát
th́ cán bộ chính quyền như tôi dễ ǵ chúng tha cho. Hóa ra thứ giấy tờ mà ḿnh
những tưởng là bùa hộ mệnh khi bị chính quyềân quốc gia xét hỏi th́ nay lại là
bản án tử h́nh cho chính ḿnh. Vừa đi tôi vừa lo lắng buồn rầu với ư nghĩ sao
đời ḿnh vắn số thế. Con bờ mẫu lúc đó sao mà dài lê thê và đen tối như đêm 30.
Có một giây phút nào đó tôi định t́m cách thủ tiêu hết giấy tờ hay liều mạng bỏ
chạy nhưng nhận ra ngay là với hơn 10 khẩu AK mà ra-fal một lượt th́ thân thể
tôi có khác nào tấm bia để tụi nó tập bắn. Quá tuyệt vọng, tôi chỉ c̣n biết mơ
tưởng đến phép mầu nào đó cứu ḿnh và như một phản xạ tự nhiên, tôi bắt đầu niệm
Phật. Tưởng cũng cần nói thêm là cuộc đời tôi mỗi lần gặp nguy biến như sau 75
lúc bị VC bắt về tội trốn học tập hay vượt biên ghe gần ch́m... là tôi cứ niệm
Phật và thấy ứng nghiệm vô cùng. Như trong trường hợp này, có lẽ Đức Phật Bà
Quan Thế Âm Bồ Tát chứng giám lời cầu nguyện của tôi nên phép mầu nhiệm đă xăy
ra và Ngài đă gởi cứu tinh đến. Vị cứu tinh là hai chiếc trực thăng Gunship từ
vùng trời cao nhắm xuống đám VC mà nả hằng loạt đạn liên thanh M 60 âm thanh xé
nát cả vùng không gian. Thôi th́ lúc đó mạnh ai nấy chạy thục mạng. VC cha, VC
con, VC vừa vừa kể cả mấy thằng VC ở cḥi gác cũng phóng ḿnh chạy trối chết vào
trong khu làng mạc. Riêng tụi tôi 2 thằng quốc gia tung chạy ngược ra ngoài quốc
lộ, mặc dù khoảng cách lối 400 m mà chúng tôi chỉ chạy có hơn một phút là ra tới
nơi ( chạy cở này th́ có thua ǵ Ben Johnson hay Carl Lewis đâu).
Trong lúc đó trực thăng cứ nhằm vào mấy thằng VC chạy vô mà tỉa. Tiếng hét dăy tử của chúng nghe thật rợn người, nhiều thằng trúng đạn giật bắn người lên rồi... tan xác ( đại liên M 60 mà lị). Ôi! Các chiến sĩ quân đội nhân dân anh hùng! Sao các anh không hiên ngang đứng thẳng người bắn hạ máy bay Mỹ Ngụy theo như truyền thuyết. Nói đùa chút chơi chứ giá lúc đó mà có Bác Hồ th́ Bác cháu ǵ cũng chạy xịt khói luôn. Cho tới bây giờ, tôi vẫn chưa biết những ân nhân cứu tử từ phi hành đoàn của 2 chiếc gunships kia là ai. Không hiểu trăi qua bao thăng trầm nổi trôi vận nước, các bạn mất c̣n ra sao nhưng hành động cứu khổn pḥ nguy trừ gian diệt bạo của các bạn trong buổi sáng ngày14 âl.tại Nhị Quư đă để lại trong ḷng tôi cho tới giờ phút này những nỗi niềm kính mến và tri ân vô vàn. Xin Trời Phật gia hộ cho các bạn và gia đ́nh được an b́nh va may mắn.
Bây giờ trở lại câu chuyện vượt thoát của chúng tôi, ra tới quốc lộ là tụi tôi
phóng ḿnh lên Honda và trong giây phút kinh hoàng tụi tôi lại chạy tiếp thay v́
quay trở lại và quyết định sai lầm này sinh ra bao hậu quả tai hại tiếp theo.
Chạy tiếp tục thêm chừng 25 cây số th́ gần đến quận Cai Lậy, cua Ông Cọp ( cửa
ngơ Cai Lậy đă hiện ra từ đàng xa) th́ cái số con rệp của chúng tôi lại bị một
tốp VC khác chạy ra chận đường nữa. Lần này th́ tôi trả lời rất là b́nh tỉnh:
-Thưa các anh, mấy anh ở Nhị Quư đă xét xong và cho chúng tôi đi rồi.
Nhóm VC này chắc vừa sợ đứng lâu trên quốc lộ quá gần Cai Lậy dễ bị ăn đạn vừa
tin lời chúng tôi ( v́ các điểm chốt ở đâu chúng phải biết rơ chứ!) nên cho tụi
tôi đi. Đến Cai Lậy th́ quang cảnh nhốn nháo thất thần của dân chúng cũng giống
y như những ngày đầu năm tại tỉnh lỵ, đường từ Cai Lậy đến Bắc Mỹ Thuận hoàn
toàn tắc nghẻn v́ quá nhiều mô và VC đóng chốt. Chi khu cho biết phải đợi sáng
hôm sau, lực lượng Commandos Car từ tỉnh xuống khai thông. Thật là tiến thoái
lưỡng nan, nhưng may mắn thay chúng tôi t́m được người quen đồng nghiệp với
Khánh là cô Phép, nhân viên Ty Thông tin Vĩnh B́nh và cũng là em gái của Lễ, bạn
cùng lớp với tôi ở trường trung học Nguyễn đ́nh Chiểu ngày xưa. Cô Lễ đang nghĩ
hộ sản ở tại nhà và rất sẵn ḷng cho chúng tôi tá túc qua đêm. Suốt đêm đó, phần
lạ chỗ lạ nhà, phần th́ tâm trạng rối bời lo âu nên chúng tôi nào có chợp mắt ǵ
đâu. Sáng hôm sau, sau khi dùng điểm tâm cháo trắng tép rang, chúng tôi bày tỏ
ḷng cảm kích và đa tạ gia đ́nh Lễ Phép rồi theo chân đoàn Commndos Car hướng về
Bắc Mỹ Thuận lối 10 giờ sáng.
4) Người đi vào cơi chết:
V́ toán mở đường phải vừa đánh đuổi lũ chuột nhắt vừa phá mô nên măi đến 3 giờ
chiều chúng tôi mới tới Bắc Mỹ Thuận( đoạn đường chỉ lối 45 km.). Qua bắc xong
bọn tôi chạy thẳng đến Ṭa Hành Chánh Vĩnh Long hỏi thăm t́nh h́nh mà tôi tin
chắc rằng sẽ rất bi đát. Thực vậy, liên tỉnh lộ 20 nối liền Vĩnh Long- Vĩnh B́nh
hoàn toàn bế tắc. May thay ngay trong đêm đó có chuyến ghe tiếp tế nhiên liệu
cho tiểu khu Vĩnh B́nh do Trung úy Đảnh, phụ tá Pḥng 4 TK chỉ huy. Chúng tôi
liền liên lạc với Đảnh để xin tháp tùng th́ anh chấp thuận ngay và dặn chúng tôi
phải có mặt đúng 8 giờ tối tại bờ sông ngay trước Ṭa Tỉnh. Anh c̣n giải thích
lư do đi đêm là để khỏi bị VC bắn phá từ hai bên bờ sông. Đối với chúng tôi th́
đêm ngày ǵ cũng nhằm ǵ đâu miễn là về tới nhiệm sở là quư lắm rồi. Đúng như kế
hoạch, 8 giờ tối ghe từ từ tách bến chở theo Trung úy Đảnh , tiểu đội hộ tống ,
hai đứa chúng tôi , gia đ́nh chủ ghe tài công, cộng thêm 200 thùng phuy nhiên
liệu và...chiếc xe Honda của tôi. Ghe chạy x́nh xịch trên ḍng Hậu Giang bao la
bát ngát.
Khoảng 11 giờ đêm, ghe tới Vàm Láng Thé ( ngă ba sông Măn Thích và Hậu
Giang) th́ sóng gió nổi lên ầm ầm. Đến đây cũng nên nói sơ qua về hai nhánh sông
chính của sông Cửu Long là Tiền Giang và Hậu Giang, mỗi ḍng sông đều có một nơi
nổi tiếng là sóng to dữ dội đến đổi ghe thuyền nào đi ngang qua cũng sợ và người
ta thường gọi là sóng thần. Sóng thần đă nhận ch́m nhiều ghe thuyền qua lại mặc
dù ai nấy cũng biết điều cúng kiến. Hai nơi đó là Vàm Kỳ Hôn trên sông Tiền
Giang và Vàm Láng Thé trên sông Hậu Giang. Và đêm nay chúng tôi đang trực diện
với một trong hai tử thần trên sóng nước đó. Có lẽ do con nước chảy xiết từ sông
Măn Thích ra sông lớn tạo thành con nước xoáy và sóng to. Chiếc ghe chở dầu bấy
giờ trồi lên hụp xuống như cái trứng vịt, sóng cuồn cuộn dâng cao quét từng đợt
cuồng nộ dữ dội phủ kín boong như muốn nuốt trửng chiếc ghe cô đơn trước sức
mạnh thiên nhiên. Tội nghiệp anh tài công cố lèo lái thuyền khi nhanh khi chậm
để tránh né phần nào cơn sóng thần giận dữ trong khi mọi người ướt nhem như
chuột lột và trong tư thế sẵn sàng nhảy xuống sông bỏ mạêc anh tài công tận tâm
và gan ĺ. Cũng may chỉ độ nửa tiếng đồng hồ sau chiếc ghe vượt qua khỏi “
Bermuda triangle” Việt Nam. Cơn sợ hải đă qua th́ cơn lạnh lại tới, gió sông về
khuya lành lạnh hắt lên cộng thêm quần áo ướt mèm làm chúng tôi bắt đầu run cầm
cập. Mặc dù đă thay quần áo khô nhưng cơn lạnh nó đă thấm vào da thịt nên lạnh
vẫn c̣n lạnh. Lúc này tôi mới thấy thắm thía câu thơ của cụ Nguyễn Gia Thiều
trong “ Cung Oán Ngâm Khúc” : Lửa cơ đốt ruột dao hàn cắt da
Giữa lúc mọi người sắp trở thành mummy của kim tự tháp Ai Cập th́ may thay ở
trên cabin, ông chủ ghe pha một b́nh cà phê mời tất cả làm ấm ḷng chiến sĩ. Có
thể bảo đây là ly cà phê ngon nhất đời tôi. Đến 2 giờ chiều hôm sau, ghe dầu tới
Vàm Trà Vinh, Trung úy Đảnh gọi vào Tiểu Khu xin mở đường cho ghe dầu vào cầu
Long B́nh, chờ đến 16:00 giờ th́ được trả lời là đường đă khai thông. Thế là ghe
dầu từ từ tiến vào sông Trà Vinh với cây cối um tùm hai bên bờ . Khánh sau một
lúc nói chuyện với tôi rồi mệt mỏi quá nên ngồi dựa lưng vào thùng phuy mà ngủ
say, nên tôi rảnh tay lo sửa soạn hành lư -đúng ra th́ chỉ có hai cái sac của
Khánh và tôi - cột vào yên xe Honda đang dựng đứng ngay trước cabin. Bất th́nh
ĺnh Ầm! Ầm! tôi nghe hai tiếng nổ long trời lỡ đất rồi hai cụm lửa lớn phựt lên
trời cao. Trong phút giây hải hùng, tôi c̣n nghe tiếng Trung úy Đảnh hét lớn:
-VC phục kích, Tiểu đội phản công
Mấy tiếng b́nh! b́nh kế tiếp và bấy giờ chúng tôi mới biết là VC đă từ ấp Sóc
Ruộng Xă Phú Vinh bắn B40 vào mấy phuy nhiên liệu làm lửa cháy rực trời. Một số
chiến sỹ tiểu đội hộ tống và Khánh đă tử thương ngay từ hai trái B40 đầu tiên v́
ở sát ngay thùng phuy mục tiêu. Mặc dù số anh em c̣n lại vẫn b́nh tĩnh bắn trả
lại bọn VC và tiêu diệt một số thằng nhưng những đợt B40 kế tiếp làm cả ghe bốc
cháy dữ dội, những cột lửa và khói đen ś phủ kín cả bầu trời . Cũng may là
chúng nó chỉ phục kích phía bờ sông Sóc Ruộng nên lúc đó th́ chúng tôi mạnh ai
nấy nhảy xuống sông lội về phía bên kia (Ḥa Thuận) càn lướt qua đám ô rô cóc
kèn sướt cả thịt da để vô tới bờ rồi chạy một mạch thẳng tới tỉnh lỵ Phú Vinh.
Đến đây tôi mới tin rằng ḿnh được tai qua nạn khỏi nhưng bỗng thấy lặng người
đau nhói trước sự hy sinh của những người trên ghe dầu trong đó có bạn Khánh
thân t́nh,người đồng hành với tôi trong suốt đoạn đường dài của tử thần nhưng
đến giây phút cuối cùng đă nằm xuống trong đau đớn uất hờn bỏ tôi tới điểm đến
trơ vơ một ḿnh với nỗi tiếc thương vô vàn.
Vĩnh biệt và xin thắp nén hương ḷng tiếc thương bạn.
5) Tử thần lỡ bộ:
Cả mấy ngày sau, tôi vẫn chưa hoàn hồn và c̣n mệt đừ, lại thêm t́nh h́nh an ninh
tỉnh lỵ vẫn chưa an toàn lại thêm trục giao thông tỉnh lộ 24 nối liền Phú Vinh –
Tiểu Cần hoàn toàn bế tắt nên tôi cứ nằm nhà suốt ngày. Một tuần sau có chuyến
trực thăng liên lạc Tiểu Cần nên tôi tháp tùng theo. Khi đến nơi mặc dù đă nới
rộng an ninh ṿng đai băi đáp thế mà lũ VC vẫn bắn phá lúc trực thăng đáp xuống.
Đầu tiên, tôi vào tŕnh diện Quận Trưởng, câu nói đầu tiên của ông làm tôi giựt
ḿnh:
-Mừng anh trở về b́nh yên. Một tin buồn là nhà anh sập nát hết rồi và thằng Tiền
đă chết. Thôi anh ở đở đằng chi Thanh niên, tôi đă dời chi về Nông Tín Cuộc.
Tôi lặng người đi trong xúc động:
- Thiếu tá nói sao? Thằng Tiền chết rồi à?
Thiếu tá B́nh buông giọng buồn buồn:
- Ừ! Thôi anh về thu xếp nhà mới đi rồi làm việc sau
Tôi cũng không quên báo cho ông biết nhà cửa vợ con ông ở Mỹ Tho vẫn yên b́nh,
và thấy rơ gương mặt vui mừng rạng rỡ của vị Thiếu Tá đồng hương.
Tôi bước vào chỗ ở mới mà tâm tư rối bời, bạn hiền vừa chết thảm thương rồi nay
đến tin thằng tà lọt hiền lành cũng ra đi. Không hiểu rồi đây vợ con Khánh và
Tiền sẽ chịu đựng làm sao trước tai ươn thảm khốc nầy. Ôi! VC ơi là VC! Ta căm
thù mi. Sau đó tôi mới biết những ǵ xăy ra tại quận Tiểu Cần trong thời gian
tôi vắng mặt mà sởn tóc gáy. Tối mồng một Tết, VC th́nh ĺnh bắn B40 vào nhà tôi
ở rồi tràn vào nhà bắn chết Tiền ngay tại chỗ mở màn cho đợt tấn công Quận. Mặc
dù bị tấn kích bất ngờ nhưng Thiếu Tá B́nh và Trung Úy Ngọc chỉ huy trưởng trung
đội pháo binh lập tức điều động binh sĩ đánh trả. Đến sáng mồng 2, v́ VC tăng
cường lực lượng quá đông nên Trung Úy Ngọc phải kéo 2 khẩu pháo 105 ly ra ngoài
ṿng đai văn pḥng Quận để... trực xạ. Đồng thời Thiếu tá B́nh cũng chỉ định hai
binh sĩ xạ thủ cừ khôi nhất giữa đêm khuya leo lên lầu nước cao gần 30 thước để
tác xạ 2 khẩu đại liên 30. Với vị trí pḥng thủ tuyệt hảo như thế, hai xạ thủ
đại liên và hai khẩu 105 ly trực xạ đă giúp hằng mấy trăm thằng VC đi chầu tổ
Mác Lê.
Phải gần ba tháng sau t́nh h́nh toàn thể miền Nam mới thực sự ổn định kết thúc
một giai đoạn bi thảm và hùng tráng trong lịch sử chiến tranh Việt Nam. Thời
gian đă 36 năm qua nhưng cho tới bây giờ tôi vần c̣n rùn ḿnh khi nhớ đến những
lần thoát chết trong đường tơ kẻ tóc vào thời điểm Tết Mậu Thân. Cái ǵ đă xui
giục tôi bỗng nhớ nhà và nhất quyết về quê ăn Tết để khỏi phải chết chung với
Tiền. Cái ǵ giúp tôi chạy xe Honda thoát khỏi lằn đạn bắn sẻ của VC tại Phú Ḥa
trên đường về Mỹ Tho. Và rồi trong chuyến trở về nhiệm sở, cái ǵ sắp xếp để hai
chiếc gunships tới không sớm mà cũng không trễ mà thật đúng lúc để bắn giết lũ
VC trong lúc chúng đưa chúng tôi vào chỗ chết. Và sau cùng cái ǵ khiến Khánh
đang nói chuyện với tôi bỗng ngủ gục để tôi bước ra phía sau sắp hành lư và
thoát được đợt B40 đầu tiên kết liễu đời Khánh.
Các bạn có đồng ư “ cái đó” là số mệnh hay không?
TORONTO Xuân Giáp Thân 2004
người mỹ tho