Bài T́nh Thơ Tháng Bảy

  

Tháng Bảy quê người  hoa đăng lễ hội

Mừng đón Ngày Độc Lập với Tự Do

Pháo nổ trên cao, thiên hạ chuyện tṛ

Khắp chốn muôn nơi, mọi người ca hát 

 

Tháng Bảy quê ḿnh nắng vàng bải cát

Cái nóng nung người đỏ lửa Trị Thiên

Đại lộ kinh hoàng thuở nọ hiện tiền

Bao già trẻ gánh gồng đi lánh nạn 

 

Tháng Bảy nơi đây nắng hồng buổi sáng

Hoa nở đầy vườn muôn sắc khoe xinh

Khắp chốn muôn nơi, đờn trống xập x́nh

Mừng ngày Độc Lập hơn hai trăm năm lập nước 

 

Tháng Bảy chốn xưa, kẻ sau người trước

Lẳng lặng ra đi bỏ cửa bỏ nhà

Bỏ lại quê hương , cha yếu mẹ già

T́m bến Tự Do ở nơi xa chốn lạ 

 

Một  kiếp thuyền nhân lênh đênh nơi biển cả

Sóng nước bập bềnh trôi nổi chiếc thuyền con

Quyết chí ra đi với hy vọng sống c̣n

Cho con trẻ đựơc sống đời hạnh phúc 

 

Rồi thoáng đó, bóng thiều quang bay vút 

Và bây giờ đă mấy chục năm qua 

Đă bao lần Tháng Bảy lại trôi qua

Đă bao lúc ngắm pháo bông rực rở 

 

Và tự hỏi:  biết có ai trăn trở

Nhớ tích xưa Chức Nữ với Ngưu Lang

Tháng bảy mưa Ngâu, cầu Ô Thước nhịp nhàng

Đưa ta về trùng phùng người thân cũ

 

Những đứa trẻ lớn lên nhớ ǵ về quê cũ 

Những ngườ́ già nằm xuống hồn phách ở nơi đâu

Nh́n người vui sao ta lại ưu sầu 

Ta viết xuống Bài T́nh Thơ Tháng Bảy 

 

Sương Lam