Portland Thơ Mộng

 

Portland cảnh đẹp người hiền

Ở đây mà sống như tiên trên đời

Thu vàng, hồng nở, tuyết rơi

Sương lam lăng đăng chơi vơi mộng t́nh

Môi hồng, má đỏ xinh xinh

Ngày xưa Đà Lạt chuyện t́nh nên thơ

Bây giờ vật đổi sao dời

Portland sống lại một thời dấu yêu

Bạn xưa c̣n lại bao nhiêu?

Bạn nay xin giữ cho nhiều mến thương

Rồi đây vạn nẽo đường trường

Bạn về có nhớ có thương nơi này

Th́ xin tay nắm lấy tay

Trao nhau lời chúc: “Mai này gặp nhau”.

 

Sương Lam