Ngày họp mặt Khoá ĐS 11

 

ÐÊM VĂN NGHỆ NGẪU HỨNG

 

Đinh Trần - Đinh Bá Tâm

 

                Có bao giờ bạn cảm thấy một thoáng xúc cảm, khi gặp lại người xưa, nhất là người bạn gần bốn mươi năm chưa lần nào tái ngộ ? Và những cảm xúc ấy, đã dâng tràn, tạo nên một đêm văn nghệ ngẫu hứng? Vâng, đó là một đêm văn nghệ hoàn toàn tự phát, bất ngờ của một số các bạn Khóa 11 tại vùng Nam Cali, trong buổi chiều ngày 25 tháng 7 vừa qua, để chào đón hai bạn: Nguyễn Phụng, từ North Carolina, và Nguyễn Văn Cường từ Oklahoma. Thật sự, khi nghe tin hai bạn từ xa đến, anh em đã đề nghị nhiều địa điểm họp mặt. Nhưng cuối cùng, xuất hiện trên e-mail những dòng đại tự của Thông Râu, mời đến nhà anh .


Trong khung cảnh của một buổi chiều nhạt nắng cuối hạ, trên bãi cỏ tươi mát sau nhà anh chị Thông, anh em lần lượt đến, gặp lại nhau, ôm nhau mừng rỡ. Nét xúc động hiện lên từng khuôn mặt của những bạn đồng khóa ngày xưa, cùng ngồi bên nhau trong giảng đường Học viện, cùng sống bên nhau trong Ký Túc Xá. Ðã lâu lắm rồi, kể từ ngày anh em rời mái trường thân yêu. Rồi kẻ đi du học, người vượt biên, người kẹt lại quê nhà, và sau khi ra khỏi nhà tù CS, cũng lần lượt sang sang đất Mỹ định cư. Và chiều hôm nay, gặp lại nhau, gọi nhau bằng “biệt danh” (nickname), nhắc lại mẩu chuyện vui của những ngày xưa thân ái, thì giòng thời gian như chảy lùi về dĩ vãng. Bạn Phụng “Ca sĩ” vẫn còn nhớ lại những buổi chiều ở hành lang lầu hai Ký Túc Xá, cất giọng ténor hát bài Besame Mucho. Bạn Cường “Tồ” vẫn chấp nhận biệt danh này, nhưng xin anh em đừng viết nó vào e-mail, kẻo thiếu dấu, gây ngộ nhận !

 

Bạn Bảo thì đã lâu không muốn nhắc đến biệt danh của mình, cho đến khi kẻ viết bài này nhắc nhỏ vào tai, bèn xua tay lắc đầu. Với Phú Hùng, biệt danh đã có từ thời mới vào Học Viện: một hôm “Bác sĩ” Thiện kêu anh lên phòng Y tế, cấp cho một nắm thuốc bổ, yêu cầu đương sự uống mỗi ngày, kẻo “gầy ốm quá không đủ sức theo học”(!) Biệt danh Hùng “Thuốc” ra đời từ ngày đó!. Bạn Văn Tòng Hòa, vẫn được anh em gọi Văn Tòng Lèo (?), tuy không thích thú cho lắm, vì bạn khó giải thích khi “bà xã” thắc mắc về mỹ danh “Lèo” đó! Bạn Ðức đã chấp nhận, từ ngày còn ở Ký Túc Xá, cái tên gọi rất Tây: “Môngxừ Silăng”. Nay bạn chính thức nó trên Webside của bạn, nhưng rất Mỹ: “Mr.S.”. Người chơi bóng tròn một thời nổi danh của Học Viện trong những năm 63-64, Thạnh Cầu Thủ, nhắc lại những ngày xưa sôi nổi thể thao, cùng với Nguyễn Phụng và một số danh thủ khác. Bạn Chuế, tuy không có mỹ danh, nhưng dáng vẻ thâm trầm, luôn mỉm cười ý nhị, đã lưu lại trong lòng anh em nhiều cảm tình sâu đậm. Cặp uyên ương Minh-Tuyết, lúc nào cũng ân cần thăm hỏi anh em, và đã từ lâu được anh chị em K11 xem như đôi chim đầu đàn của khóa. Hai bạn Thọ “Râu”, và Thông “Râu” thì vui vẻ chấp nhận những biệt danh này! Chỉ tiếc một điều là từ ngày hai bạn lập gia đình, bộ râu của một thời oanh liệt xa xưa, nay còn đâu nữa! Và còn nhiều nữa, nhiều anh chị em K11 có lắm biệt danh ngộ nghĩnh khác....Những biệt danh ấy, theo người chủ của nó suốt đời! Và trải qua gần bốn mươi năm rồi, nay nó lại đưa ta về quá khứ, về vùng kỷ niệm thân thương ngày tháng cũ.


Ðêm văn nghệ ngẫu hứng chiều hôm ấy thật đơn giản, nhưng cũng thật sâu lắng, nhiều cảm xúc. Với một máy khuếch âm và một cây đàn guitar do Phú Hùng mang đến, bạn Phụng nắn nót mấy cung đàn để thả hồn về quá khứ, mơ màng cất giọng hát liên tiếp những bài: Cô Láng Giềng, Làng Quê, Hương Xưa, Giấc Mơ Hồi Hương ...Tiếng hát vẫn vút cao, vẫn lãng mạn như thời ở Ký Túc Xá năm xưa. Và khi anh hát “bè phụ”, hòa với giọng ca thanh tú, trong trẻo của chị Như Ý- tức Nguyễn Phụng phu nhân - trong những bài: Làng Quê,Trách Người Ði... thì khán thính giả thân hữu bỗng như hoàn hoàn bị lôi cuốn, say sưa lắng nghe !

 

 Nhân có chị Nguyễn Văn Phúc đến tham dự với anh chị em, anh Phụng đã nhắc đến những kỷ niệm thân thương ngày xưa, lúc hai bạn còn tập những bản nhạc classic với nhau. Thuở sinh thời, anh Phúc, còn có biệt danh là Phủ Phúc, rất yêu thích văn nghệ, thích giao tiếp bạn bè, và anh cũng thường trình diễn giúp vui trong những buổi Ðại Hội của Tổng Hội, Họp Mặt của Khóa 11, của Câu Lạc Bộ 12 .... Hôm nay, để tưởng nhớ đến người bạn “tài hoa bạc mệnh” ấy, anh em đã im lặng trong một phút để hồn lắng đọng, để như còn thấy phảng phất quanh đây dáng vẻ chững chạc, say sưa độc tấu những ngón đàn điêu luyện của anh. Ðến lượt kẻ viết bài này, được gia chủ Thông Râu giới thiệu là “thi sĩ”(?) bèn ngẫu hứng trình bày bài thơ Tái Ngộ đã sáng tác từ...năm ngoái (!), sau cuộc họp mặt Khóa 11 tại nhà anh chị Minh Tuyết. Bạn Phú Hùng trình bày rất điệu nghệ những bài hát xưa: Mộng Dưới Hoa, Làng tôi. Bạn Cường, đã từ lâu nổi bật trong lãnh vực “ăn nói thuyết phục”, đêm nay trình bày bản Tan Tác với giọng ca ấm áp, truyền cảm. Chị Ðinh Ngọc Bảo, phu nhân của Thủ quỹ K11, trình bày bản Ngăn Cách, với giọng hát thật thanh tao. Anh Hòa, trình bày rất hùng hồn một bài hát thời kháng chiến chống Pháp, bài: Chiến Sĩ Vô Danh. Cuối cùng, thật đặc biệt và bất ngờ, huynh trưởng Tôn, Khóa 2, trình bày một bản thiền ca: Thiền Hành, với giọng hát thật nhẹ nhàng, êm ái.
Ðến mười giờ phần văn nghệ ngoài trời tạm ngưng. Một số các bạn ở xa chia tay ra về. Các bạn còn lại, ngồi vòng quanh trong phòng khách, tiếp tục nghe bạn Phụng hát lại những bài xưa anh đã từng hát trong Ký Túc Xá. Cứ như thế, những bài ca của của năm tháng cũ, qua giọng ca quen thuộc của anh, làm sống lại hình bóng những ngày xưa thân ái. Và thời gian đằng đẵng gần bốn mươi năm qua, vụt xóa mờ trong phút chốc, để nhường lại cho phút hồi sinh của tình bằng hữu, tưởng như đã chia lìa theo năm tháng , tưởng như đã đánh mất qua bao tang thương biến đổi của cuộc đời.

 

               

 Bạn và tôi, chúng ta đã bao lần khóc cho quá khứ đau buồn của một đất nước ly tan, cho người thân vĩnh biệt, cho tình bạn chia lìa... Cảm xúc chúng ta hầu như đã hao mòn, nước mắt hầu như đã khô cạn. Nhưng trong đêm hội ngộ hôm nay, với những giờ phút văn nghệ ngẫu hứng ấy, giọt lệ thân ái trong lòng ta lại dâng trào. Mừng vui vì hội ngộ, và cũng buồn nhớ đến các bạn đã sớm lìa bỏ chúng ta, để hôm nay không còn ngồi bên nhau chia xẻ cảm xúc với nhau nữa. Và tiếng hát thân thương hôm nay đã làm sống lại những ngày xưa thân ái, xóa nhòa thời gian đằng đẵng gần bốn mươi năm mà ta đã xa lìa, xóa đi khoảng không gian ngăn cách của một quê hương đất nước mà ta đành rời bỏ, của một mái trường xưa thân ái, mà nay chỉ còn lại trong ký ức nhớ nhung .

ĐINH TRẦN (Ðinh Bá Tâm)