MỘT CHUYẾN TIẾP CƯ


 hương quế



                Đẩy mạnh chương tŕnh B́nh định & Phát triển tại địa bàn nông thôn nằm trong sách lược của VNCH, cuộc hành quân của SĐ18 BB rầm rộ tiến về mật khu Minh đạm qua ngơ Long Tân- Đất Đỏ- Hội Mỹ. Tiểu khu Phước tuy, Chi khu Đất Đỏ đặc trách tiếp ứng cho chuyến hành quân này và Đoàn PT2/CBXDNT phải có mặt trong công tác tiếp cư đưa đồng bào ra khỏi vùng giao tranh và đón họ về sống yên vui trong Ấp đời mới để chận đứng, phá vỡ sự liên hệ của gia đ́nh có con em thoát ly theo VC và chiêu hồi họ về với chính nghĩa Quốc gia, đó là chủ trương của VNCH mà cẩm nang của người Cán bộ XDNT đang thực hiện.

Một ngày của tháng 9/1966


Từ sáng sớm Đoàn chúng tôi đă bắt đầu di chuyển băng ngang qua 2 cánh đồng xă Phước Long Thọ, Phước Lợi đến Hội Mỹ rồi quẹo phải chừng vài trăm mét là gặp làng Long Mỹ. Long Mỹ là một làng nhỏ, nằm sát mật khu Minh đạm về hướng Đông Nam quận Đất Đỏ, giáp ranh với xă Tam Phước quận Long Điền.


Dân cư ở đây thưa thớt, sống bằng nghề ruộng rẩy, là vùng sôi đậu khó kiểm soát, lại cũng là nơi có nguồn tiếp tế quan trọng cung cấp lương thực, thuốc men cho VC. Ban ngày ít thấy được thanh niên trai tráng trong làng, nhưng đêm về là họ xuất hiện, hội họp, tuyên truyền và thu gom tiếp tế của thân nhân đem vào mật khu.


Sự đi lại từ xă Tam Phước đến Hội Mỹ cũng vắng vẻ, chỉ có xe ḅ và người đi bộ mới qua lại trên hương lộ này v́ mất an ninh và bị đấp mô nên những toán mở đường của ĐPQ, NQ thường bị phục kích. Cũng trên đoạn đường này, anh Phạm Công Ngọc Hải Đoàn Trưởng PT/5 CBXDNT đă hy sinh v́ tháo gỡ mô đắp đó tại xă Tam Phước.


Bởi vậy, liên tỉnh lộ 23 từ Bàrịa đi Đất Đỏ xem như lộ chính mà dân chúng dùng để qua lại thường ngày, muốn đi Hội Mỹ và Phước Hải, cũng phải qua bến xe Đất Đỏ mặc dù xa nhưng an toàn hơn.


Vừa đặt chân đến làng Long Mỹ, tôi đă gặp ngay binh lính SĐ18 rải quân dọc theo hai bên đường. Ngay đầu làng, một nhà máy xay lúa cũ đổ nát, tường xi măng loang lỗ, thân cây dừa in hằn những vết thẹo và nhữơng tàu lá bị xém tả tơi v́ bom đạn dày xéo. Nh́n ánh mắt ngơ ngác, vẻ kinh hoàng sợ hải của người dân gồng gánh, trâu ḅ vỡ bầy chạy tán loạn, tiếng súng nổ ầm ầm bên trong chân núi dội ngược lại, xa xa vài cụm khói đen cuồn cuộn bay lên và những lùm tre khô đang rực cháy... Dường như quân ta đang chạm trán với địch ở cuối làng?

Một ư nghĩ chợt lóe nhanh trong đầu óc tôi lúc bấy giờ, tiếp cư đồng bào lúc b́nh thường th́ dễ, nhưng tiếp cư đồng bào đang lúc giao tranh với địch th́ phải hết sức cẩn thận. Bước chân tôi chùng lại, chợt nhớ ra một điều là nơi vùng xôi đậu, có địa đạo và nhà dân thường có hầm bí mật. Đang nghĩ ra một phương cách nào hay nhất để hành động chớp nhoáng đưa đồng bào ra khỏi làng được an toàn, th́ có tiếng gọi: “Hương Quế sao c̣n đứng đó? Đi tiếp cứu bà con, nhanh lên đi!”


Tôi vội vă đeo túi cứu thương vào ḿnh, kéo 2 ngưới bạn cùng ập vào thôn xóm, ba chị em tôi lúc nào cũng sát cánh bên nhau, đứa nào cũng thủ trong ḿnh một vũ khí để pḥng thân, thay phiên một đứa đứng gác ở ngoài, 2 đứa vào trong nhà dân, cứ như thế cùng nhau ứng phó, rủi khi có bị sụp hầm th́ kịp báo cho các anh quân đội đến tiếp cứu. Chúng tôi giúp thu dọn những ǵ quan trọng, cần thiết theo sự căn dặn của chủ nhà, sắp xếp bỏ vào 2 đầu gióng cho các chị gánh, c̣n chúng tôi th́ cỏng các em nhỏ hoặc các cụ già chạy ra khỏi vùng giao tranh, có nhiều lúc c̣n phải cấp cứu băng bó vết thương, mới d́u họ ra được trạm tiếp ứng. Thậm chí có những cụ già tiếc của, không muốn bỏ đi, thà nằm chết trong nhà c̣n hơn chạy ra ngoài chết đói dọc đường, chúng tôi phải khuyên lơn muốn găy lưỡi các cụ mới chịu cho cỏng ra khỏi nhà.


Cứ như thế, chúng tôi chạy từ nhà này sang nhà khác, hễ nghe tiếng đạn bay vèo vèo trên đầu là chúng tôi nằm xuống đất, cho tới mặt trời lặn mới im tiếng súng, cũng là lúc tay chân tôi ră rời!


Thời tiết về chiều bắt đầu nhuốm lạnh, ăn hết lon gô cơm với mấm ruốc xả ớt thật vội vă, tôi mới tỉnh trí ngồi lại kiểm điểm công tác ban ngày cho vào sổ nhật kư để chuẩn bị bước công tác kết tiếp là hậu tiếp cư .

Xếp quyển nhật kư, tôi mới có dịp đảo mắt nh́n lại vùng giao tranh lúc ban ngày, một vài ngôi nhà có bồ lúa c̣n ngun ngút khói v́ bị trúng đạn của địch, cơn gió nhẹ tạt ngang qua cảm giác như mùi trấu ung muỗi, những cụm tre cháy nám thành màu đen, những hàng dừa cao lêu nghêu bị găy đổ, tiếng kêu lạc lỏng của loài chim gọi nhau, thỉnh thoảng tiếng trâu ḅ rống lên, tất cả tạo thành một điệu khúc u buồn!


Ḷng tôi như se lại, nỗi niềm chôn kín từ thuở xa xưa như quyện về, tôi đă mất đi người cha thân yêu khi công tác trong vùng này khiến mẹ tôi suốt đời làm cô phụ,ï chị em tôi làm nghĩa tử quốc gia. Tôi thông cảm với đồng bào vô tội, họ v́ muốn bảo vệ nơi chôn nhao cắt rốn của ḿnh, v́ muốn giữ ǵn mảnh vườn mà cha mẹ họ dày công tạo dựng, nên họ phải chịu cảnh sống trong vùng xôi đậu này!

Đoàn tôi chưa có lệnh rút lui, một đêm ở vùng giao tranh này nghe dài vô tận, các anh quân đội đến thăm hỏi và bảo rằng: “chúng tôi thật t́nh ngưởng mộ chiến sĩ áo đen, nhứt là áo đen nữ, ban sáng chúng tôi trông thấy các cô rất là can đảm xông vào lửa đạïn để đem đồng bào ra khỏi vùng giao tranh và c̣n đảm trách phần cứu thương nữa, thật là không ngờ Cán bộ XDNT làm được như vậy”.


Tôi vui vẻ trả lời: “cũng đă quen rồi,  nhưng xin lỗi các anh thuộc binh chủng nào?” Hỏi cho vui chứ tôi thấy bên tay áo các anh có phù hiệu SĐ18, cổ áo có gắn lon, tôi cũng đoán được các anh là Sĩ quan trẻ mới ra trường, chúng tôi thường hay trêu chọc là ch/úy sửa.

 

Qua vài mẫu chuyện vui, cũng vừa đúng lúc tiếng hát Nhật Trường vọng ra từ chiếc radio nhỏ trên tay:
 

Người yêu tôi tuy mới quen mà thôi
Lúc dừng quân trên vùng vừa tiếp thu
Đồng hoang vu bóng dừa bờ cát dậy
Gió lên từng chiều vàng nàng xỏa tóc trên biển khơi...


Tôi ngượng ngùng và nói lảng sang chuyện khác, tuổi trẻ bao giờ cũng thơ mộng, thích nghe những bài ca trữ t́nh để dệt nên giấc mơ đôi lứa mà chiến tranh không dừng lại để cho họ được tṛn ước mơ đó. Tiếng súng lẻ tẻ nghe gần đâu đây, có lẻ toán kích đêm đă đụng địch, nên mọi người đặt trong t́nh trạng báo động, câu chuyện giao hữu tạm ngừng và ai nấy trở về với nhiệm vụ của ḿnh.


Trong sách lược của chương tŕnh B́nh định-Phát triển, Cán bộ XDNT là ḷng đỏ của quả trứng, quân đội là lớp vỏ bao bọc bên ngoài, nhưng không v́ trang bị vũ khí thô sơ, mà chúng tôi phó hết cho quân đội, lơ là vấn đề an ninh, chúng tôi cũng phân công canh gác để bảo vệ Đoàn suốt đêm hôm đó. Ngồi tựa lưng vào bờ ruộng trơ gốc rạ, cảnh tịch mịch của rừng núi mật khu về đêm ớn da gà quá, thảo nào các vị Chi khu Trưởng ngủ đêm ở ấp thí điểm trong vùng xôi đậu với Đoàn Cán bộ XDNT đă phải lạnh cẳng là vậy, nhưng đêm hôm nay có cả Trung đoàn, Thiết giáp và Trọng pháo SĐ18 yểm trợ và Đoàn PT2/CBXDNT không sợ bị cô lập nữa.


Để bảo vệ sinh mạng và tài sản cho đồng bào, quân đội và cán bộ được lệnh ở lại đây qua ngày hôm sau, chờ đồng bào vận chuyển hết đồ đạc ra khỏi nhà rồi mới rút đi.


Qua chuyến tiếp cư này, Đoàn PT2/CBXDNT &ø Sư Đoàn 18 BB hôm sau lên đường, đố ai biết có ǵ thay đổi?


- Cơ sở địch và nguồn tiếp tế bị phá hủy.
- Kế hoạch lấn đất giành dân của CS bị chận đứng
- Cán bộ VC nằm vùng trở về với chính nghĩa Quốc gia
- Chương tŕnh B́nh định phá đời cũ tối tâm, xây Ấp đời mới sáng sủa,
- đem lại no cơm ấm áo cho đồng bào Nông thôn


Quân đội rút đi rồi, giai đoạn hậu tiếp cư của người chiến sĩ áo đen là lấy t́nh thương xoa dịu, vỗ về bà con, đưa họ về sống an cư lạc nghiệp trong Ấp đời mới bên Đoàn PT2/CBXDNT nguyện suốt đời làm con làm cháu xóm làng. Khi mọi người được ấm no hạnh phúc th́ người Cán bộ XDNT lại trở về với cuộc sống người dân quê b́nh thường không thiết tha công hầu khanh tướng v́ bản chất họ là người dân lao động cần cù trên ruộng rẩy nương khoai.


Chuyến tiếp cư làng Long Mỹ đă lắng đọng qua bao lớp bụi thời gian cay đắng, tưởng chừng không c̣n cơ hội để nhắc đến nữa!


Nhưng sự Kết hợp toàn Quân sắp diễn ra tại Nam Cali vào tháng 9-2003 tới đây, có trọng trách Lịch sử và Dân tộc, một khí thế đang bừng lên, một sự cấp thiết và sống c̣n mà người can đảm đứng ra là Niên trưởng LMĐ Tư lệnh Sư Đoàn 18 BB và cũng chính Sư đoàn này ngày xưa đă từng yểm trợ cho Đoàn Cán bộ XDNT/PT chúng tôi trong suốt thời gian đấu tranh chính trị với cộâng sản hữu hiệu tại địa bàn nông thôn.


Trong niềm tin mănh liệt vào sự thành công của Đại hội, tôi ghi lại hồi ức này để kính tặng và chúc Đại hội thành công.


hương quế
Gia đ́nh Cán bộ XDNT Bắc Cali