CẢM NGHĨ VỀ
Lễ khai mạc Đại Hội Toàn Quân 2003

Hương Quế
Những người hùng
đă một thời chiến đấu nơi tiền tuyến cũng như âm thầm giữ vững hậu phương, họ là
con yêu tổ quốc đă tững trăi qua bao thăng trầm của lịch sử, bao gian khổ tù đầy
với những chiến thương trên thân thể, với những vết hằn trong tâm hồn, dù nay
tóc đă bạc màu sương gió, họ t́m về Anaheim Convention Center Nam Cali, để tham
dự buổi lễ khai mạc Đại Hội Toàn Quân vào sáng Thứ bảy ngày 27/9/03.
Ngoài 40 cựu Tướng lănh gửi thư ủng hộ, hiện diện có 20 vị, trên 300 Hội Thảo
Viên cùng ấp ủ chung một hoài băo, c̣n có quan khách Mỹ như Dân biểu Lou Correa,
Trung Tướng Erwin Swede đại diện Bộ Trưởng Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ, Trung Tá Craig
Madevile chúc mừng Đại hội thành công và trên 3.000 đồng hương đến thật đông đảo,
kẻ đứng người ngồi chật ních cả hội trường họ đều mang một tâm trạng như nhau là
thương mến, kính phục và ngưởng mộ người chiến sĩ VNCH.
Quang cảnh buổi lễ khai mạc được trang trí đơn sơ, giản dị với logo của Đại Hội
Toàn Quân nằm giữa cờ vàng 3 sọc đỏ thật to treo trên cao trước mặt khán đài,
một số huy hiệu Quân Binh Chủng được gắn trên tường, có Quốc kỳ Việt Mỹ và Quốc
Quân kỳ, có slideshow chiếu lên màn ảnh để phiên dịch Anh-Việt ngữ, có máy phóng
thanh và bục thuyết tŕnh, tất cả gọn nhẹ theo “túi tiền của lính”, nói nôm na
là theo lối “dă chiến nhà binh”
Tôi đang lạc lỏng giữa hàng quân đủ màu áo trận vàng, trắng, đỏ, xanh lá cây
rừng, v́ áo tôi màu đen không giống như áo lính các anh, nó lại giống người nông
dân cấy lúa trên đồng áng bên ngoài b́a sách “một góc quê nhà”øcủa Ngô Sỹ Hân!
Thật t́nh mà nói, màu áo tôi đă bị lăng quên ở xă hội đầy văn minh tân tiến này,
nhưng nó là h́nh ảnh cần cù của tầng lớp nhân dân VN nghèo khổ lam lũ, đă từng
bị đàn áp bóc lột tận cùng qua bao thế kỷ nhưng rất kiên cường bất khuất và đặc
biệt nó không bị đổi màu khi trộän lẫn với màu khác, nên màu đen tượng trưng cho
ḷng sắc son, yêu tổ quốc yêu đồng bào và chỉ biết phục vụ cho tha nhân.
T́m một chỗ ngồi dành riêng cho Hội thảo viên mà tai tôi vẫn nghe được trong đám
đông tiếng x́ xào “có Cán bộ Xây Dựng Nông Thôn về nữa, hồi đó ở rừng Chí Linh
Vũng Tàu mỗi lần măn khóa, họ qú tuyên thệ đông như kiến, không thua ǵ lính
đánh giặc, lúc đó tôi có thấy chiếu trên đài truyền h́nh, sau tháng 4 năm 1975
họ bị trả thù và bị biệt giam thật là tội nghiệp!”
Tôi hồi tưởng lại những năm tháng sau cùng làm việc ở rừng Chí Linh, khi Trung
Ương ban hành một chính sách mới, thường triệu tập Quân Cán Chính trên toàn quốc
về Trung Tâm Huấn Luyện CB/XDNT Vũng Tàu để hội thảo và truyền đạt, cũng đông đủ
sắc áo như hôm nay, nhưng đó chỉ là thời vàng son của nền đệ II Cộng Ḥa miền
Nam Việt Nam.
Qua phần nghi lễø chào kính và rước quốc Quân kỳ, các diễn văn tiêu biểu của đơn
vị, của quan khách được mời, xen vào những tiết mục hợp ca về lính và màn tŕnh
diễn của ban vũ Lạc Hồng “tuổi trẻ ghi ơn các chiến sĩ VNCH” với hàng ngàn cánh
tay giơ lên hoan nghênh nhiệt liệt.
Tôi như thấy hồn thiên sông núi hiện về chứng kiến ngày khai mạc của ĐHTQ, chập
chờn đâu đây ánh đuốc lung linh giữa rừng Chí Linh áo vải Lam Sơn từng đêm trong
giờ suy tư, với hàng ngàn khóa sinh đang sụt sùi rơi lệ, với lời thề “dù cho
thân xác này có tan nát vẫn không sờn ḷng”, các bạn tôi trở về địa phương công
tác tại các xă Ḥa Long, B́nh Giả, Đất Đỏ, Phước Lợi, Phước Hải, Tam Phước, An
Ngăi, Long Điền, Long Hải âm thầm qua hai mùa mưa nắng triền miên .... tôi như
thấy sự hy sinh cao cả của CH Phạm Công Ngọc Hải Đoàn Trưởng PT5/CBXDNT, CH Bùi
Thiện Thọ Xă Đoàn Trưởng Phước Lễ bị đầy ải đến chết trong tù và c̣n biết bao
đồng đội khác trên toàn quốc cùng chung số phận mà oan hồn họ đang hiển linh như
tỏ ư hài ḷng.
Tôi lại thấy phù hiệu SĐ18 BB trên vai áo của NT Lê Minh Đảo, cái huy hiệu có
cung tên trên nền xanh của núi rừng ấy rất quen thuộc với người dân thôn ấp
trong công tác B́nh Định Phát Triển phối hợp giữơa Quân đội và Cán bộ XDNT,
thuộc khu 33 chiến thuật là vùng đảm trách của SĐ18 BB. Huy hiệu đóù c̣n khơi
lại bao nỗi âu lo, khắc khoải đợi chờ từng giây phút khi người đi trận chiến
miền xa: Kampuchia, Trăng Lớn- Tây Ninh, La Ngà- Túc Trưng- Định Quán, Xuân Lộc-
Long Khánh, B́nh Dương- B́nh Long, Biên Ḥa- Nhơn Trạch, mật khu minh đạm Đất đỏ-
Phước Tuy, mật khu mây tàu Cù Mi- Xuyên Mộc, chiến khu D Tân Uyên- Phước Thành.
Chiến tranh đâu có dừng lại, để tôi ôm trọn ước mơ hạnh phúc lứa đôi v́ không
gian ngăn cách, mà thời gian gặp nhau vỏn vẹn có 24 giờ phép vội vă, rồi phải
chia tay, những cánh thư chất ngất tâm t́nh gói trọn nỗi ḷng thương nhớ người
đi với những ḍng:
“Thư ơi thư chạy cho mau - Để người cô phụ khổ đau trông chờ”
H́nh ảnh buổi lễ khai mạc đă được phổ biến rộng răi trên net, trên đài phát
thanh, trên báo chí và bài tường tŕnh về lễ khai mạc của kư giả Vi Anh “KBC”
cũng như những lời chúc tụng Đại Hội Toàn Quân thành công rực rỡ quá đầy đủ.
Tôi xin phép chỉ diễn tả riêng cảm nghĩ của ḿnh là nữ giới, là CB/XDNT, là vợ
lính, là dâu SĐ18BB có hai nguồn cảm xúc chan ḥa bộc phát chân thành cùng một
lúc, giữa buổi lễ khai mạc Đại Hội Toàn Quân mà không sao ngăn nổi những ḍng
nước mắt rưng rưng v́ vui sướng, như được nh́n thấy chính thể VNCH đang phục hồi
và hoa vàng sẽ nở rộ giữa ḷng Thủ đô Sài g̣n.
Tôi không quên cám ơn Ban Tổ Chức tiền Đại Hội Toàn Quân đă dành ưu ái đến Áo
đen Cán bộ, cho tôi có cơ hội để lại logo XDNT trong tiềm thức mọi người giữa
ngày vui trọng đại của toàn quân, bên cạnh huy hiệâu các Quân Binh Chủng và nhứt
là đứng bên cạnh phù hiệu cung tên trên nền xanh núi rừng của SĐ18 BB như lời
thề son sắc, như lời nguyện ước chân t́nh.
Hương Quế
Gia đ́nh CB/XDNT Bắc Cali