|
|
CHIẾN HỮU CỘNG HÒA
và
|

San Francisco với những hàng cây phong phũ lá non, từng đàn chim câu bấy lâu
vắng bóng, nay trở về biểu diễn vũ điệu quay vòng, tiếp theo là những ngày nắng
vàng rực rỡ đã chậm tiển chân một mùa đông ướt la.nh. Trời đất và người hòa hợp
cùng khởi đầu một niên kỳ hằng tái diễn muôn đờị
Trong giờ phút giao mùa này, có người Chiến Hữu Cộng Hòa bỗng nghe lòng xao
xuyến khi nhìn lại dĩ vãng và thấy một chút lửa nhiệt tình còn âm ỉ trong lòng,
tưởng chừng bấy lâu tàn lụi dưới lớp bụi thời gian và lớp tro cay đắng, nay lại
bừng lên khi ta mơ về một ngày mai tươi sáng.
Lòng ta hằng thằm nhủ, thăng trầm là lẽ thường tình, hãy luôn lạc quan yêu đời,
bằng lòng với những niềm vui nhỏ bé và cố gắng với tất cả khả năng giới hạn của
mình trong tinh thần "ăn cây nào rào cây nấy", để tự ổn định và hoà nhập vào
cuộc sống nơi quê hương mớị
Ta muốn khẳng định lại thái độ của mình, muốn mãi là ta, một Chiến sĩ Cộng hòa,
yêu lý tưởng Tự do, nay sống trên quê hương mới Tự do - Dân chủ, nhưng lòng vẫn
hằng nhớ về những hàng dừa nghiêng bóng, những cánh đồng lúa ngút ngàn, những
rặng núi xanh, những bến sông nơi Long Hương quê cũ, dù có cách xa một nửa vòng
trái đất.
Ôi, hai tiếng "giác ngộ" nó là lằn ranh của hai thế giới khác biệt. Một bên là
tự do, dân chủ. giàu mạnh và độ lượng; một bên là lộng quyền, chậm tiến, ích kỷ
và gian dốị Ta đứng về phía nàỏ Nhận định này tùy thuộc về nhũng người xung
quanh ta nhận xét và chỉ cần nhìn ánh mắt họ, là ta có thể hiểu để tự mình nhìn
lại mình.
Bắt đầu một năm mới, Chiến Hữu Cộng Hòa cần quây quần lại, để nhờ sức mạnh tập
thể, cùng nhau giữ vững lập trường, giúp nhau thêm can đảm đi tiếp đường đời
mình, vì chúng ta không còn trong Quân ngũ nhưng tình Chiến hữu vẫn còn mãi
trong tạ
Vạn vật biến đổi không ngừng, để biểu hiện sự sống sinh động và để tiến hóạ Bên
cạnh đó cũng có những giá trị tồn tại với thời gian. Điều gì đã phân biệt hoa
hồng với các loài cây cỏ khác. Điều gì đã xác định ta là ai, ta từ đâu tới, ta
sẽ đi về đâu, nếu không phải là cội rễ, là truyền thống dân tộc, là thuần phong
mỹ tục mà đôi khi được biểu hiện dưới nhừng hình thức đơn sơ nhưng làm lòng ta
thổn thức...
Đó là lời ca dao mẹ ru, bánh chưng xanh, tà áo dài tha thước với chiếc nón bài
thơ; đó là hội hè đình đám trong ngày Xuân, để mọi người chung vui, chúc tụng
nhau, để còn nhận thấy rằng sự hiện diện của nhau trên cõi đời ngắn ngủi này là
cần thiết.
Mùa Xuân hy vọng đã trở về trên thành phố San Francisco, ta bỗng thầy hăng hái,
vui vẻ như tuổi đôi mươi, khi trên bốn thập niên trước đây, bước chân vào quân
ngũ, đi xây đời Tự dọ. Ta vẳng nghe như có tiếng kèn đồng thúc quân, như
tiếng pháo reo vui trong lòng ta, như nhắc nhở Chiến Hữu Công Hoà đừng gác gươm
thiêng ngủ bên đường!
Hương Quế
Xuân Bính Tuất 2006